Chương 47

“Cuối cùng công chúa cũng đến rồi! Tiểu nhân xin ra mắt công chúa!”

Người đến là một nam tử, trông dáng vẻ có lẽ là quản sự của tướng quân phủ.

Tống Hi Nguyệt thấy hắn ta trông lanh lợi, liền hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Tiểu nhân là Phúc Thuận, từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh đại nhân. Mấy ngày trước đại nhân đã dặn dò, trong phủ mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ người đến thôi!”

Nghe nói Hoắc Phỉ Uyên đã bắt đầu chuẩn bị cho nàng từ mấy ngày trước, Tống Hi Nguyệt mày mắt cong cong, nhấc tà váy, giọng điệu vui vẻ: “Vậy đi thôi.”

Tấm biển trên phủ đệ rộng lớn với ba chữ “Tướng quân phủ” mạ vàng lấp lánh dưới ánh nắng, như thể cũng đang chào đón nữ chủ nhân tương lai của nó.

****

Khác hẳn Vĩnh Ninh Hầu phủ và phủ công chúa, tướng quân phủ đón Tống Hi Nguyệt bằng một cảm giác lạnh lẽo ngay khi nàng vừa nhấc váy bước vào.

Hoắc Phỉ Uyên dường như rất thích trồng trúc. Nàng vốn tưởng trúc chỉ trồng bên ngoài, không ngờ trong phủ còn nhiều hơn. Rừng trúc rậm rạp, những cơn gió lùa qua mang theo hơi lạnh, xua đi cái oi bức của buổi trưa đầu hạ và đem lại cho Tống Hi Nguyệt cảm giác khoan khoái.

Đi sâu vào trong, nàng lại thấy phủ đệ này có phần quá đơn sơ. Hành lang vốn dành để trồng hoa lại không có lấy một bông hoa ngọn cỏ, trên hòn non bộ giữa sân chỉ điểm xuyết vài đám rêu xanh lốm đốm.

Phúc Thuận đi trước dẫn đường: “Mấy ngày trước đại nhân đã dặn dò nô tài dọn dẹp rồi, nơi có nắng tốt nhất ở phía đông chính là sân của công chúa.”

Tống Hi Nguyệt tò mò ngắm nhìn suốt dọc đường, theo sau là hơn mười thị nữ, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và sống động nhất trong tướng quân phủ.

Đi qua hành lang và hòn non bộ, tầm mắt bỗng trở nên quang đãng. Tống Hi Nguyệt khựng lại, sững sờ tại chỗ.

Vân Tước và Băng Hạ đi theo sau cũng ngẩn người, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc: “Đây... đây chẳng phải giống hệt phủ của chúng ta sao...”

Phúc Thuận cười: “Từ sau khi trở về vào ngày mùng tám tháng năm, đại nhân đã sai nô tài mau chóng làm cho kịp. Tuy không thể giống hệt phủ công chúa, nhưng ít nhiều có thể khiến công chúa cảm thấy quen thuộc, ở cũng thoải mái hơn.”

“Mùng tám tháng năm...” Tống Hi Nguyệt nhớ ra rồi.

Đó là ngày trước đại hôn, Hoắc Phỉ Uyên đã đến phủ công chúa tìm nàng.

Hóa ra ngày đó... hắn đã ghi nhớ cả dáng vẻ phủ của nàng, lại còn cho người bố trí một nơi gần như y hệt trong thời gian ngắn như vậy...

“Công chúa dường như chỉ muốn ở những nơi quen thuộc, cùng với những người quen thuộc.”

Lời Hoắc Phỉ Uyên nói trên xe ngựa ngày đó vẫn còn văng vẳng bên tai. Tống Hi Nguyệt bất giác ngẩn người, lòng dấy lên một gợn sóng lăn tăn.

Vân Tước và Băng Hạ nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa đồ đạc cho Tống Hi Nguyệt và chỗ ở cho hơn mười thị nữ. Khi Tống Hi Nguyệt bước vào nội thất, nàng không hề bất ngờ khi nhìn thấy một chiếc ghế mỹ nhân.

Nàng lập tức chạy đến bên ghế, mềm mại ngả người xuống.

Vân Tước cười hỏi: “Công chúa vui lắm sao?”

Tống Hi Nguyệt liền gật đầu. Cảm giác như được trở về phủ của mình, dĩ nhiên là vui rồi!

Vân Tước cười mà không nói. Thực ra nếu thật sự muốn, ai có thể ngăn cản Nguyệt công chúa trở về cung ở chứ?

Đến bữa tối, Hoắc Phỉ Uyên vẫn chưa về.

Tống Hi Nguyệt đã đi dạo cả buổi, cũng đã quen thuộc với tướng quân phủ. Lúc này, nàng đang ngồi trước bàn ăn chờ Hoắc Phỉ Uyên về cùng dùng bữa.

Quả nhiên như Băng Hạ nói, đầu bếp của Hầu phủ cũng đã đến đây, nên những món ăn được bày ra trước mặt Tống Hi Nguyệt trông vẫn rất ngon miệng. Nàng nhìn ra ngoài mấy lần nhưng vẫn không thấy tin tức Hoắc Phỉ Uyên trở về.

Tống Hi Nguyệt nghiêng đầu thắc mắc. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng dọn đến tướng quân phủ, lẽ ra Hoắc Phỉ Uyên phải cùng nàng dùng bữa mới đúng.

Nàng hỏi Phúc Thuận: “Hôm nay trong quân doanh có chuyện gì khó giải quyết sao?”

Phúc Thuận cúi đầu, giọng có chút buồn bã: “Nô tài không biết ạ...”

Thực ra không phải không biết, mà là Phúc Thuận cũng lờ mờ đoán được điều gì đó. Chủ tử nhà hắn rất ít khi về muộn, trừ phi...