Chương 45

Vừa bước ra khỏi cửa lớn của Hoắc phu nhân, Tống Hi Nguyệt lại thở phào nhẹ nhõm. Vân Tước tiến lên đỡ nàng, Tống Hi Nguyệt mở miệng nói: “Cứ cảm thấy Hoắc phu nhân này cũng lạ lạ...”

“Lạ ở đâu?”

“Không nói được, có lẽ là quá xa cách chăng.”

Vân Tước suy nghĩ rồi nói: “Dù sao cũng không phải là thân mẫu, xa cách cũng là bình thường.”

Tống Hi Nguyệt gật đầu, nghĩ đến việc sắp được dọn đến Tây Nhạc Phường, nàng nhanh chóng vứt bỏ những nghi hoặc khác ra sau đầu, vui vẻ đi thu dọn đồ đạc.

Kiêu Kỵ doanh.

Lúc này đang là lúc Huyền Thiết binh luyện tập buổi sáng hàng ngày. Hoắc Phỉ Uyên đứng trên đài quan sát, bên dưới không một binh lính nào dám lười biếng.

Một binh lính bước chân vội vã, đi đến bên cạnh Hoắc Phỉ Uyên quỳ xuống hành lễ: “Tướng quân.”

“Nói.”

“Chuyện ám sát đã điều tra rõ, là từ Huyền Bính doanh trà trộn vào. Những người liên quan có cả thảy năm binh lính, đều đã bắt giữ, chờ tướng quân xử lý.”

Hoắc Phỉ Uyên xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay: “Huyền Bính doanh...”

“Vâng, đầu năm nay Huyền Bính doanh đã trải qua một lần chỉnh đốn, có lẽ đã trà trộn vào lúc đó.”

“Năm tháng, rất tốt.” Hoắc Phỉ Uyên từ từ mở miệng, giọng điệu mang theo chút trêu đùa. Để gϊếŧ hắn, đã mai phục dưới mí mắt hắn năm tháng.

Thú vị.

Trong doanh trại của kinh thành đều có nhà lao riêng, nhưng nhà lao của Kiêu Kỵ doanh lại khác. Trong con đường hầm dài dằng dặc chỉ có vài ngọn đuốc lẻ tẻ soi sáng.

Hoắc Phỉ Uyên đi qua hành lang tối tăm, đến một căn phòng tối.

Bên trong quả thực có năm người bị xích sắt trói lại, chỉ là mỗi người đều đội một chiếc mũ giáp kỳ lạ trên đầu, hai tay bị kéo cao, còng trên đỉnh đầu, trên người trừ quần ra không mặc gì, nghe thấy có người đến, liền phát ra những tiếng kêu la kinh hãi.

Dạ Ninh mang đến một chiếc ghế, Hoắc Phỉ Uyên ngồi xuống trước mặt năm người.

Dạ Ninh đi đến người ngoài cùng: “Bắt đầu từ ngươi, mỗi người lần lượt nói lại lời khai, từng người một, nếu nói dối, các ngươi biết hậu quả là gì rồi đấy.”

Năm người kia không nhìn thấy nhau, cố gắng quay đầu, Dạ Ninh vòng ra sau lưng người đầu tiên, chỉnh lại chiếc mũ giáp kỳ lạ kia, người đầu tiên liền có thể bắt đầu nói.

Cùng lúc đó, những người đứng sau lưng bốn người còn lại đồng thời tiến lên, cũng chỉnh lại mũ giáp của họ. Bốn người kia mắt trợn to, không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Tướng quân tha mạng!” Câu đầu tiên sau khi người đầu tiên có thể nói được là xin tha, nhưng Dạ Ninh không cho hắn ta cơ hội, tiến lên đấm một cái: “Bảo ngươi nói lời khai!”

Trước mặt mỗi người còn đặt một bộ dụng cụ tra tấn sắc nhọn kỳ lạ. Người kia nuốt nước bọt, đầu óc nhanh nhạy, năm người đều ở cùng nhau, dù hắn ta nói gì, bốn người còn lại đều có thể nghe thấy. Cứ nói nối tiếp nhau là được.

Vì vậy người kia trấn tĩnh lại, bắt đầu khai báo.

Sau khi hắn ta nói xong, người phía sau lại tiến lên điều chỉnh mũ giáp, người đầu tiên lúc này lại không thể nói được nữa, nhưng thính giác vẫn rõ ràng.

Chỉ là hắn ta không biết rằng, lúc hắn ta nói chuyện, bốn người còn lại ngay cả thính giác cũng bị che đi.

Lúc này đến lượt người thứ hai, hoàn toàn không biết người đầu tiên đã nói gì, trong lòng hoảng loạn, không biết có nên khai báo hay không.

“Nói đi!” Dạ Ninh thúc giục.

Người thứ hai liếc nhìn người thứ nhất, trong lòng quyết định, bắt đầu tự mình nói một lần.

Lúc này người thứ nhất vừa nghe vừa mở to mắt, miệng lại phát ra những tiếng kêu la, rõ ràng là vô cùng sợ hãi.

Mà lúc này Hoắc Phỉ Uyên lại từ từ cong môi, nghe hai lời khai hoàn toàn khác nhau, cũng án binh bất động.

Lần lượt qua đi, đến khi người thứ năm nói xong, bốn người phía trước đã run như cầy sấy.

Trong phòng tối lại vang lên tiếng vỗ tay. Hoắc Phỉ Uyên đứng dậy, “chậc” một tiếng: “Mũ giáp này là vật dụng đặc biệt của Kiêu Kỵ doanh ta dùng để tra tấn, thế nào, các vị có vui vẻ không?”

Thử thách lòng người, đối mặt với nỗi sợ hãi.

Còn có chuyện gì thú vị hơn thế này nữa.

“Vốn dĩ, trò chơi này nên lặp lại hai vòng nữa, nhưng không may, hôm nay bản tướng không có kiên nhẫn. Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, từ phải sang trái, lần này nếu nói sai nữa, phế đi không chỉ là một cánh tay đâu.”