Chương 4



Dứt lời, sắc mặt Càn Nguyên Đế đại biến: “Cái gì?”

Khương hoàng hậu cũng sững sờ: “Ai nói cho con biết?”

Vân Tước lập tức quỳ xuống bẩm báo: “Bẩm nương nương, vừa rồi có một cung nữ đột nhiên xông vào cung của công chúa, nói năng hồ đồ làm kinh động đến người, nô tỳ đã xử lý rồi ạ.”

Nghe Vân Tước nói, Khương hoàng hậu liền hiểu ra. Có kẻ cố tình liều chết cũng phải báo tin này cho công chúa, quả là có ý đồ khó lường. Còn biết cả nguyên nhân Thịnh Thời An biến mất, trong khi người mà bà phái đi vẫn chưa có tin tức gì trở về.

Càn Nguyên Đế rõ ràng cũng vừa mới biết chuyện này. Lúc ông ta định nổi trận lôi đình, Khương hoàng hậu đã lặng lẽ kéo nhẹ đai lưng ông ta từ phía sau.

“Nguyệt Nhi đừng tin những lời của kẻ tiểu nhân đó. Ba ngày nữa là đại hôn của con rồi, đừng suy nghĩ lung tung nhé?”

Tống Hi Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt kiên định: “Mẫu hậu, con không phải trẻ con nữa, người mau nói đi.”

Sắc mặt Càn Nguyên Đế cũng trở nên âm trầm: “Con gái hỏi bà đó.”

Khương hoàng hậu khựng lại, ngọn lửa vừa mới dập tắt lập tức bùng lên: “Ông có thái độ gì vậy! Còn trách ta sao? Hôn sự này lúc đầu chẳng phải do ông ban hay sao! Bây giờ tên Thịnh Thời An đó bỏ trốn, ông trút giận lên ta làm gì!”

Tống Hi Nguyệt và Càn Nguyên Đế đồng thời sững sờ.

Từ lời nói của mẫu hậu, đã xác định được sự thật: Thịnh Thời An quả thực đã đi rồi.

Sau đó, cuộc tranh cãi giữa Càn Nguyên Đế và Khương hoàng hậu thế nào, Tống Hi Nguyệt không còn lòng dạ nào để nghe nữa. Sắc mặt nàng tái nhợt, chậm rãi bước ra khỏi nội điện.

Vân Tước lo lắng đi theo sau: “Công chúa...”

Ra khỏi Dực Khôn Cung, gió lạnh ban đêm thổi qua, cuối cùng Tống Hi Nguyệt cũng tỉnh táo lại đôi chút. Những chuyện trong mơ lại hiện lên trong đầu, nàng lẩm bẩm: “Vân Tước.”

“Nô tỳ có mặt.”

“Có phải các ngươi đã sớm biết chuyện của Thời An ca ca rồi không?”

Vân Tước sững lại: “Công chúa đang nói đến chuyện gì ạ?”

“Chuyện hắn ta đi tìm biểu muội, chuyện trước đây hắn ta nuôi thông phòng trong phủ, cả chuyện ra vào... Vạn Hoa Lâu.”

Vân Tước mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn sang Băng Hạ cũng đang kinh ngạc không kém: “Công chúa! Người...”

“Có phải ngươi tò mò tại sao ta đột nhiên biết được không?”

Vân Tước và Băng Hạ đều im lặng không đáp.

“Cả kinh thành này chắc chắn đang chờ xem trò cười của công chúa ta...”

Băng Hạ lập tức nói: “Sao có thể chứ? Người là công chúa, Thịnh công tử cưới người thì chính là Phò mã. Công chúa tôn quý nhất, chỉ cần người không gật đầu, hắn ta không có bản lĩnh nạp thϊếp!”

“Cho nên, ta phải dùng thân phận công chúa để ép hắn ta cả đời? Như vậy mới duy trì được mối quan hệ nực cười này sao?”

Vừa rồi Vân Tước không nói, lúc này mới tiến lên một bước: “Công chúa... người quả thực có lựa chọn tốt hơn Thịnh công tử.”

Băng Hạ cũng im lặng.

Hai người họ trước đây không nói là vì Hi Nguyệt công chúa quá yêu thích Thịnh Thời An. Ngay cả Hoàng hậu và Hoàng thượng cũng đành nhắm mắt làm ngơ để thỏa mãn tâm nguyện của con gái, bọn họ chỉ là nô tỳ, đâu có thân phận gì để nhiều lời.

“Ta muốn đến Tư Nhạc Phường một chuyến.”

Vân Tước ngạc nhiên: “Tư Nhạc Phường?”

“Đúng vậy.”

Tống Hi Nguyệt nhớ rất rõ, trong mơ Thịnh Thời An không chỉ có mấy thông phòng trong phủ mà thậm chí còn qua lại với vài nữ quan của Tư Nhạc Phường.

Không chỉ vậy, hắn ta thành thân với nàng chưa đầy nửa năm đã đón Lâm Loan về phủ. Khoảng thời gian đó dường như còn xảy ra rất nhiều chuyện khiến người ta buồn nôn.

Tống Hi Nguyệt muốn đi kiểm chứng từng chuyện một.

Người của Tư Nhạc Phường nghe tin Hi Nguyệt công chúa đêm khuya giá đáo, lập tức chạy ra đón: “Tham kiến Hi Nguyệt công chúa.”

“Bản công chúa muốn gặp mấy người của nhạc phường các ngươi.”

Tống Hi Nguyệt nói xong, đọc tên vài người.

Người quản sự sững lại: “Những người này đều là nữ quan của Tư Nhạc Phường, giờ này... e là...”

Giọng Băng Hạ đầy uy nghiêm: “Công chúa có việc quan trọng, ngươi cũng dám qua loa tắc trách sao?”

Người hầu hạ bên cạnh Tống Hi Nguyệt tất nhiên không phải hạng tầm thường. Quản sự lập tức cúi người: “Thần không dám, thần đi gọi người ngay.”

Tuy mọi người trong Tư Nhạc Phường có chút bất mãn nhưng không ai dám trái lệnh Hi Nguyệt công chúa. Vị chủ tử này, cả kinh thành ai dám đắc tội?

Rất nhanh, mấy nữ tử đã bước đến trước mặt Tống Hi Nguyệt.