Chương 39

Lúc này Tống Hi Nguyệt còn có gì không hiểu.

Trong lòng nàng bỗng cảm thấy bản thân mình trước đây thật đáng thương, nàng lạnh lùng nhếch mép, giọng điệu lạnh lùng xa cách: “Hóa ra là Loan Nhi muội muội, thảo nào, Thịnh công tử chắc là không tìm được Loan Nhi muội muội, nhất thời nhận nhầm người nên mới chạy đến đây nói năng lung tung. Bây giờ giai nhân đã tìm thấy, Thịnh công tử, cũng nên tỉnh lại rồi!”

****

Môi Thịnh Thời An mấp máy hai lần, mặt trắng bệch, lập tức nói: “Nguyệt Nhi, không phải như nàng nghĩ đâu, ta...”

Bốp, bốp.

Trong đám đông đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay. Là Hoắc Phỉ Uyên vẫn luôn đứng bên cạnh Tống Hi Nguyệt.

Hoắc Phỉ Uyên cười khẩy, nhìn Thịnh Thời An nói: “Sớm đã nghe nói Thịnh công tử phong lưu phóng khoáng, nhưng không ngờ lại được gặp ở trong cung, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy.”

Thịnh Thời An lập tức tức giận: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!”

Hắn ta vừa dứt lời, chuôi kiếm của Dạ Ninh đã dí vào ngực hắn ta: “Thịnh công tử quả nhiên say không nhẹ, mời ngươi nhận rõ thân phận của mình, xem rõ mình đang nói chuyện với ai!”

Vốn dĩ chỉ là lời nói châm biếm, trong nháy mắt đã biến thành đao kiếm tương hướng.

Dù sao Thịnh Thời An cũng chỉ là một công tử nhà quyền quý, chưa từng thật sự múa đao múa thương, lúc này có chút hoảng sợ, vô thức nhìn Tống Hi Nguyệt, lại phát hiện người quen thuộc lúc này đang quay lưng lại với hắn ta, trong mắt lại nhìn Hoắc Phỉ Uyên.

Hoắc Phỉ Uyên cũng đang nhìn nàng.

Trong lòng tiểu công chúa rốt cuộc vẫn hoảng sợ, lúc này đang níu lấy tay áo hắn, khẩu hình là cầu xin hắn đưa nàng đi.

Hoắc Phỉ Uyên đưa tay ra nắm lấy tay nàng, vẫy tay với Dạ Ninh, chuôi kiếm bên kia mới hạ xuống.

Phần còn lại, giao cho Khương hoàng hậu đang từ từ bước tới.

“Bản cung tưởng là ai đang ồn ào ở đây, hóa ra là con trai của Thừa tướng.”

Thịnh Thời An bừng tỉnh, cuối cùng cũng ý thức được thân phận và địa vị của mình hiện tại. Hắn ta bỗng nhớ lại lời của phụ thân, vội vàng hành lễ với Khương hoàng hậu: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Khương hoàng hậu cười cười: “Lễ này của Thịnh công tử, hành thật là muộn nha...”

Thịnh Thời An mồ hôi như mưa, trong lòng đang tính toán nên đối phó thế nào, Khương hoàng hậu lại nói tiếp: “Thôi vậy, Thừa tướng dạy con không nghiêm, quay về để Hoàng thượng dạy dỗ là được. Nhưng hôm nay là Hoa yến của bản cung, vốn dĩ có lòng tốt mời công tử và vị Lâm cô nương này, định tác thành một việc tốt, sao trông dáng vẻ của Thịnh công tử lại có chút không vui?”

Lời này của Khương hoàng hậu có rất nhiều ý.

Một là chuyện hắn ta vượt quá quy củ này quay về sẽ náo đến trước mặt Hoàng thượng, hai là thẳng thắn nói cho hắn ta biết tại sao Lâm Loan lại xuất hiện ở đây, thứ ba, lại còn định tác thành hôn sự của hắn ta và Lâm Loan?

Sắc mặt Thịnh Thời An tái mét, nhưng lại không dám nói một lời nào.

Vừa rồi Tống Hi Nguyệt trốn sau lưng Hoắc Phỉ Uyên cũng đã bình tĩnh lại một chút, lúc này trong lòng đã yên ổn, lại nhìn ba người kia, nàng mím môi.

“Nương nương nói đùa rồi, trong lòng Thời An chỉ nhớ đến một mình công chúa, trong chuyện này có hiểu lầm, xin nương nương cho một cơ hội riêng, để ta giải thích rõ rang với công chúa.”

“Ồ vậy sao?” Khương hoàng hậu sửa lại trâm hoa trên đầu, mặt tươi cười nhưng không chạm tới đáy mắt.

“Nhưng... ngươi là cái thá gì, mà còn muốn gặp Nguyệt Nhi của bản cung.”

Lời này là Khương hoàng hậu hơi cúi người nói vào tai Thịnh Thời An. Đối phương trong nháy mắt mặt trắng bệch, trong đầu hiện lên từng cảnh tượng Khương hoàng hậu đối xử với hắn ta trước đây.

“Rất kinh ngạc sao? Trước đây thấy Nguyệt Nhi yêu thích ngươi, nên mới ban cho ngươi vài phần thể diện, buồn cười là nhà họ Thịnh các ngươi lại thật sự đặt mình vào vị trí cao cao tại thượng. Thế nào, bây giờ cảm giác từ trên trời rơi xuống vũng bùn có dễ chịu không?”

Thịnh Thời An sững sờ tại chỗ. Hóa ra, hóa ra nữ nhân đáng sợ này thật sự như trong truyền thuyết. Đều là diễn, đều là diễn...

Bà ta chưa bao giờ coi trọng hắn ta, chưa bao giờ coi trọng...