Tống Hi Nguyệt kinh ngạc nhìn Hoắc Phỉ Uyên, rất muốn biết Khương hoàng hậu đã nói gì với hắn, nhưng vừa nghĩ lại đã hiểu ra, trong lòng càng thêm thất vọng.
Hoa yến bắt đầu, Khương hoàng hậu và Càn Nguyên đế dĩ nhiên đi trước, Hoắc Phỉ Uyên và Tống Hi Nguyệt đi theo sau.
Thấy nàng không vui, Hoắc Phỉ Uyên do dự một lát rồi nói: “Nếu công chúa thật sự không thích, có thể lấy vi thần làm bia đỡ đạn.”
Tống Hi Nguyệt nhìn hắn, gượng gạo nở một nụ cười: “Việc gì cũng dựa vào đại nhân, Nguyệt Nhi sẽ càng trở nên vô dụng hơn.”
Hoắc Phỉ Uyên im lặng.
Hoa yến được tổ chức bên hồ phía sau Ngự hoa viên. Gió nhẹ hiu hiu, mặt hồ lấp lánh, hoa chi tử trắng và hoa mộc lan đua nhau khoe sắc, hoa hồng và hoa lựu cũng không chịu kém cạnh.
Hai hàng bàn tiệc bên ngoài đình lúc này đã có không ít tiểu thư công tử ngồi, tụ tập thành từng nhóm, nói cười rôm rả.
“Hoàng thượng, Hoàng hậu giá đáo!”
Tiếng nói cười im bặt, tất cả mọi người đều đứng dậy hành lễ: “Tham kiến Hoàng thượng, tham kiến nương nương.”
Càn Nguyên đế và Khương hoàng hậu từ từ bước lên ngồi ở vị trí cao: “Đều đứng dậy đi, không cần câu nệ.”
“Tạ Hoàng thượng.”
Mọi người ngồi lại chỗ cũ, nữ tử dùng quạt che mặt, nam tử cao đàm khoát luận*. Khi Hoắc Phỉ Uyên dắt tay Tống Hi Nguyệt xuất hiện, đám đông lại một lần nữa im lặng. Hầu hết mọi người đều hướng về cặp đôi mới cưới này, ánh mắt vừa tò mò vừa dò xét.
(*) Cao đàm khoát luận có nghĩa là bàn luận về một vấn đề rộng lớn một cách sôi nổi, có thể mang nghĩa tốt là bàn luận thú vị, thanh cao, hoặc nghĩa mỉa mai là bàn luận suông, không có nội dung thực chất.
“Chậm một chút.” Hoắc Phỉ Uyên chu đáo nhắc nhở Tống Hi Nguyệt chú ý đường dưới chân.
Lòng bàn tay tiểu công chúa lại hơi đổ mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, cười với hắn: “Đa tạ phu quân.”
Tiếng “phu quân” này không nhỏ, trừ những người ngồi hơi xa, hầu hết đều nghe rõ. Trong mắt Hoắc Phỉ Uyên lóe lên một tia phức tạp, rồi nhanh chóng biến mất.
“Xin ra mắt Nguyệt công chúa, phò mã gia.”
Người đầu tiên đứng dậy hành lễ là đích nữ của Trấn Quốc công, tên là Diệp Uyển. Tống Hi Nguyệt mỉm cười gật đầu với nàng ta: “Lâu rồi không gặp Diệp muội muội, trông khí sắc càng ngày càng tốt.”
“Khí sắc của công chúa trông cũng rất tốt.”
Sau khi chào hỏi xong, Tống Hi Nguyệt mỉm cười nhìn những người khác.
Những người vẫn còn đang xem náo nhiệt lúc này mới phản ứng lại, cũng theo sau hành lễ: “Xin ra mắt Nguyệt công chúa, phò mã gia.”
Tống Hi Nguyệt mắt nhìn thẳng, từ từ bước về phía vị trí phía trước. Một số tiểu thư thấy không có gì hay ho để xem, cũng dẹp bỏ ý định, người thưởng hoa thì thưởng hoa, người uống trà thì uống trà.
Tống Hi Nguyệt ngồi vào chỗ, thỉnh thoảng có tiểu thư đến nói chuyện với nàng. Đây đều là những quy trình giao tiếp xã giao bình thường giữa các danh môn khuê tú, từ nhỏ đến lớn Tống Hi Nguyệt cũng đã diễn vô số lần, nên rất thành thạo.
Hoắc Phỉ Uyên ngồi bên cạnh cầm chén rượu, vẻ mặt lười biếng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn tiểu công chúa. Có lẽ vì thấy dáng vẻ hai mặt của nàng khá mới mẻ, khóe miệng hắn cũng luôn treo một nụ cười như có như không.
“Hoắc đại nhân.”
Trong đám đông cũng có công tử nhà quyền quý đến bắt chuyện.
Trước đây Hoắc Phỉ Uyên đã là tướng quân của Kiêu Kỵ doanh, nắm trong tay Huyền Thiết binh, bây giờ lại trở thành phò mã của Nguyệt công chúa, những kẻ đầu óc nhanh nhạy dĩ nhiên đều muốn đến bắt chuyện vài câu.
Hoắc Phỉ Uyên bị làm phiền, đành phải dời ánh mắt khỏi tiểu công chúa, nụ cười kia cũng nhanh chóng tan theo gió, trở nên vô cảm.
“Các vị tiểu thư công tử cũng đừng câu nệ, phong cảnh bên hồ này rất đẹp, mọi người có thể tự do đi lại.”
Sau khi ngồi uống trà hàn huyên, Khương hoàng hậu liền cho mọi người tự do đi lại.
Tống Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn trong đám đông, may mà Thịnh Thời An không đến.
Các tiểu thư công tử đã tản đi gần hết, Hoắc Phỉ Uyên đi về phía nàng, chìa tay ra: “Công chúa muốn đi dạo ở đâu?”
Tống Hi Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì, nhưng ánh mắt long lanh như nước, tựa như đang nói đi đâu cũng được.