Chẳng phải là thỏ thì là gì.
Tống Hi Nguyệt bị nhìn thấu, lập tức xìu đi như quả bóng xì hơi: “Đôi mắt này của đại nhân... thật không tha cho người ta.”
Hoắc Phỉ Uyên nhướng mày, cố tình lờ đi giọng điệu nũng nịu trong lời nói của Tống Hi Nguyệt.
“Mẫu hậu thấy tính cách của ta không đủ sắc sảo, lớn lên sẽ bị thiệt thòi, nên mới bảo ta phải kiêu căng một chút. Hơn nữa ta thấy, ta thật sự cũng rất kiêu căng mà...”
Hoắc Phỉ Uyên quan sát nàng. Kiêu thì có kiêu một chút, còn căng thì chưa thấy đâu.
Tống Hi Nguyệt như đọc được suy nghĩ của hắn, ỉu xìu nói: “Đại nhân đừng tiết lộ bí mật này ra ngoài nhé... nếu để người khác biết ta có tính cách như vậy, nhất định sẽ bị chê cười.”
“Tính cách như vậy có gì không tốt?”
“Dĩ nhiên là không tốt! Đường đường là công chúa một nước, hễ tiếp xúc với người lạ là lại căng thẳng, truyền ra ngoài thì uy nghiêm của Tấn Nam ta ở đâu? Thể diện của công chúa ở đâu?”
Ý cười trong mắt Hoắc Phỉ Uyên lan rộng, lời lẽ này, vừa nghe đã biết là do Khương hoàng hậu dạy.
“Vi thần lại thấy, công chúa như vậy rất tốt.”
Tống Hi Nguyệt mở to mắt.
“Người đời đa phần lòng dạ khó lường, công chúa lại là cành vàng lá ngọc, không tiếp xúc với người lạ, đối với công chúa không có gì hại cả.”
“Tuy nói là vậy... nhưng làm gì có công chúa nào cả ngày trốn trong khuê phòng không ra ngoài... ví như Hoa Yến hôm nay...”
Vòng vo một hồi, Hoắc Phỉ Uyên cuối cùng cũng hiểu ra.
“Vậy nên công chúa muốn vi thần đi cùng, để đối phó với một số người.”
“Không có không có.” Tống Hi Nguyệt vội xua tay: “Chỉ là muốn nhờ đại nhân... cùng Nguyệt Nhi ra vào, có đại nhân ở đây, Nguyệt Nhi dường như không còn căng thẳng như vậy nữa.”
L*иg ngực Hoắc Phỉ Uyên nghẹn lại, một lúc lâu không nói gì, từ từ thở ra một hơi, mới nói: “Hồi nhỏ công chúa nhất định rất thích ăn kẹo.”
Tống Hi Nguyệt khó hiểu nhìn hắn, nhưng Hoắc Phỉ Uyên lại không chịu giải thích thêm.
Xe ngựa rất nhanh đã đến chính môn của hoàng cung. Cấm quân thấy là xe ngựa của Hoắc phủ, không kiểm tra đã cho đi qua. Tống Hi Nguyệt vén rèm xe, phong cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, đã đến Dực Khôn cung.
Hoắc Phỉ Uyên dắt Tống Hi Nguyệt xuống xe, hai người vừa đứng ở cửa Dực Khôn cung, Hoắc Vân Diệp cũng đã có mặt ở đó.
“Đại ca, đại tẩu.”
Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên trầm xuống: “Sao lại ở đây?”
“Sáng sớm phụ thân lệnh cho ta dâng tấu sớ lên Hoàng thượng, Hoàng thượng đang cùng nương nương dùng bữa ở Dực Khôn cung, nên ta mới đợi ở đây. Lại đúng lúc Hoàng hậu nương nương tổ chức Hoa Yến, nên chưa về phủ.”
Mắt Tống Hi Nguyệt lại từ từ mở lớn, Hoa Yến do mẫu hậu tổ chức, còn mời cả nam tử trong kinh thành sao?
Hoắc Phỉ Uyên không nói nhiều, gật đầu với hắn ta.
“Hoàng thượng, nương nương, phò mã gia và công chúa đã đến rồi.” Trong Dực Khôn cung, Càn Nguyên đế và Khương hoàng hậu đang uống trà, nghe nói hai người đã đến, lập tức truyền: “Mau tuyên.”
Hoắc Phỉ Uyên dắt tay Tống Hi Nguyệt, từng bước tiến vào đại điện.
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng, mẫu hậu.”
Hai người hành đại lễ với Càn Nguyên đế và Khương hoàng hậu. Nụ cười trên mặt Khương hoàng hậu rạng rỡ: “Mau, Nguyệt Nhi lại đây, để mẫu hậu xem nào.”
Tống Hi Nguyệt ngoan ngoãn nhấc váy đi về phía Khương hoàng hậu. Khương hoàng hậu cẩn thận quan sát nàng một lượt, hài lòng gật đầu: “Ừm, không tệ, trông khí sắc rất tốt.”
Hôm nay Tống Hi Nguyệt mặc một bộ xiêm y màu hồng hạnh, phấn son cũng chỉ điểm qua loa, so với ngày xuất giá, đúng là một dáng vẻ thiếu nữ tràn đầy sức sống.
“Mẫu hậu... Nguyệt Nhi rất tốt, người đừng lúc nào cũng xem Nguyệt Nhi là trẻ con nữa.”
Càn Nguyên đế cười ha hả: “Mẫu hậu của con ngày đêm lo lắng, chỉ mong ngày thứ hai sau đại hôn đã gọi con về, trông sao trông trăng mới đến được hôm nay.”
Tống Hi Nguyệt có chút xấu hổ cười cười, Khương hoàng hậu lườm phu quân của mình.
Hoắc Phỉ Uyên vẫn luôn đứng dưới điện, Càn Nguyên đế gọi hắn: “Ái khanh đến cũng đúng lúc, trẫm có việc muốn thương nghị với ngươi.”
“Con gái khó khăn lắm mới về, chỉ biết bàn chính sự.” Khương hoàng hậu lại bất mãn liếc nhìn Càn Nguyên đế.