“Công chúa đang tìm thần?”
Mắt Tống Hi Nguyệt lập tức sáng lên: “Đúng vậy, ta đang tìm đại nhân!”
Bước chân của Hoắc Phỉ Uyên khựng lại, nhìn thấy đôi mắt ngây thơ kia, giữa mày cũng bất giác nhuốm chút ý cười: “Công chúa có gì căn dặn?”
“Thực ra cũng không có chuyện gì... chỉ là muốn hỏi đại nhân, lịch trình hôm nay...”
Tống Hi Nguyệt có chút thấp thỏm nhìn Hoắc Phỉ Uyên.
Phải thừa nhận, từ khi thành hôn đến nay, hắn đã làm tất cả những gì một phò mã gia hoàn hảo nên làm, mỗi ngày cùng nàng dùng bữa, trước mặt người ngoài thì chu đáo tỉ mỉ, lúc hai người ở riêng lại có chừng mực vừa phải...
Hắn đã xóa đi tất cả những tình huống và hoàn cảnh có thể khiến Tống Hi Nguyệt khó xử, mang lại cho nàng một cảm giác thoải mái chưa từng có. Vì thế, Tống Hi Nguyệt bất giác đã có chút dựa dẫm vào hắn.
“Dĩ nhiên là cùng công chúa hồi cung, chiều lại tham dự Hoa Yến của Hoàng hậu nương nương.”
Tống Hi Nguyệt không hiểu sao trong lòng lại vui mừng một phen: “Đại nhân... sẽ cùng ta đến Hoa Yến sao?”
Hoắc Phỉ Uyên vừa ăn cháo vừa ngẩng đầu liếc nhìn nàng: “Phải.”
Dạ Ninh lại thầm đảo mắt trong lòng, Hoàng hậu nương nương đích thân hạ lệnh, không đi được sao.
Tống Hi Nguyệt giấu đi nụ cười bên khóe môi: “Hoa Yến tốt lắm, hoa chi tử tháng năm nở đẹp vô cùng, đại nhân nhất định sẽ thích.”
Hoắc Phỉ Uyên cong môi, không nói gì thêm.
Dùng xong bữa sáng, xe ngựa đã đợi sẵn ở cổng Vĩnh Ninh Hầu phủ. Khi Tống Hi Nguyệt bước ra khỏi sân của mình, Hoắc Phỉ Uyên mới nắm lấy tay nàng, xuất hiện trước mặt mọi người.
Lúc Tống Hi Nguyệt lên xe, Hoắc Phỉ Uyên lại đưa tay đỡ nàng: “Chậm một chút.”
Tống Hi Nguyệt cảm kích nhìn hắn: “Cảm ơn.”
“Giữa phu thê, không cần khách sáo.”
Từng hành động, từng cử chỉ này, lọt vào mắt người ngoài, nhất định là một đôi phu thê hòa thuận, cầm sắt hài hòa.
Trong xe ngựa, Tống Hi Nguyệt không ngừng len lén quan sát Hoắc Phỉ Uyên. Người đối diện dường như hễ rảnh rỗi là lại đọc sách, lúc này đang chăm chú nhìn binh thư, không hề để ý đến ánh mắt của nàng.
“Công chúa cứ xem như vi thần không tồn tại, không cần câu nệ như vậy.” Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên không nhìn sang, nhưng lại lên tiếng.
Tống Hi Nguyệt bị bắt quả tang, có chút xấu hổ: “Không biết đại nhân lại thích đọc sách, ta vốn tưởng, những võ tướng như đại nhân, thường đều thích múa đao múa thương...”
Vừa dứt lời, Tống Hi Nguyệt đã cắn vào lưỡi mình. Nàng đang nói cái gì thế này... múa đao múa thương gì chứ, lung tung cả lên...
Hoắc Phỉ Uyên từ từ lật sang trang sách khác: “Chu tướng quân của tiền triều, Lý tướng quân thời Khai Nguyên, đều là những người ham đọc sách. Vi thần tài học còn nông cạn, phải khiêm tốn học hỏi.”
Tống Hi Nguyệt vội vàng gật đầu: “Đọc sách tốt, đọc sách tốt... hồi nhỏ ta không thích đọc sách, bị phu tử dạy dỗ không ít, đại nhân lợi hại... lợi hại...”
Khóe môi Hoắc Phỉ Uyên nhếch lên, xem ra không đọc nổi quyển sách này nữa rồi. Hắn dứt khoát đặt xuống, ngả người ra sau, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Cuối cùng Tống Hi Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng dựa vào chiếc sập mềm, chuẩn bị chợp mắt một lát.
“Từ nhỏ tính cách của công chúa đã như vậy sao?”
Tống Hi Nguyệt vừa nhắm mắt, giọng Hoắc Phỉ Uyên đã vang lên. Nàng lại từ từ mở mắt, có chút nghi hoặc: “Cái gì...?”
“Nguyệt công chúa kiêu căng, Nguyệt công chúa ngang ngược. Vi thần chỉ cảm thấy, sau mấy ngày tiếp xúc với công chúa, dường như những lời đồn trước đây không phải là thật.”
“Vậy, vậy trong mắt đại nhân... Nguyệt Nhi là người như thế nào?”
Như thế nào? Hoắc Phỉ Uyên từ từ mở mắt.
Dĩ nhiên là dáng vẻ dễ bị lừa.
“Công chúa dường như không thích náo nhiệt, không thích người lạ, chỉ thích ở những nơi quen thuộc cùng với những người quen thuộc.” Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên nhìn Tống Hi Nguyệt mang theo hai phần dò xét.
Tim Tống Hi Nguyệt đập thịch một cái: “Xem đại nhân nói kìa... bản công chúa lại không phải là thỏ.”
Thỏ?
Hoắc Phỉ Uyên dùng đầu lưỡi liếʍ nhẹ khóe môi.
Ví von này hay đấy.
Rõ ràng bị nhìn thấu mà không chịu thừa nhận, lúc bình thường thư giãn sẽ nói “ta”, lúc này lại biến thành “bản công chúa”.