Chương 32

Tống Hi Nguyệt ham chơi, lá gan cũng ngày một lớn hơn. Hoắc Phỉ Uyên chiều theo ý nàng, đưa Tống Hi Nguyệt hết lần này đến lần khác bay lên đến đỉnh cao chưa từng tới, ngắm nhìn những phong cảnh chưa từng thấy.

Kết thúc, Tống Hi Nguyệt vỗ ngực đầy phấn khích, hai má ửng hồng, nàng vui vẻ kéo tay Hoắc Phỉ Uyên: “Sau này ngươi phải chịu trách nhiệm chơi bàn đu dây với ta!”

Hoắc Phỉ Uyên nhàn nhạt liếc nhìn nàng: “Trong giao kèo hình như không có điều khoản này.”

Tống Hi Nguyệt ngẩn người. Hình, hình như là vậy.

Nàng cẩn thận quan sát vẻ mặt của Hoắc Phỉ Uyên, cuối cùng cũng nhận ra hắn đang đùa với mình, liền trẻ con đáp lại: “Vậy ta lấy thân phận công chúa ra lệnh cho ngươi!”

Hoắc Phỉ Uyên cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: “Vậy vi thần đành phải tuân chỉ.”

...

Ngoài phủ công chúa, Thịnh Thời An bước chân vội vã. Hắn ta không tin Tống Hi Nguyệt sẽ gả cho người khác trong chớp mắt, hắn ta phải tận mắt đến xem, đến hỏi cho rõ.

“Kẻ nào dám xông vào phủ công chúa!” Cấm quân ở cổng cung điện không chút khách khí chặn người lại.

Thịnh Thời An không còn vẻ khiêm nhường, ôn nhuận như ngày thường, tức giận nói: “Mù cả rồi sao, không nhận ra bản công tử à? Ta muốn gặp công chúa, cho ta vào.”

Người cấm quân kia không biểu cảm nhìn hắn ta một lượt: “Công chúa không có ở phủ, Thịnh công tử mời về cho.”

“Vậy công chúa ở đâu?”

“Nguyệt công chúa đã gả cho Hoắc đại nhân, dĩ nhiên là ở Vĩnh Ninh Hầu phủ rồi.”

Sắc mặt Thịnh Thời An đột biến. Chuyện, chuyện này là thật sao?

Cấm quân này không dễ lừa như binh lính ở cổng thành. Trong hoàng thành chỉ có một chủ tử, mặc kệ ngươi là nhà họ Thịnh hay nhà nào khác, không nể mặt chính là không nể mặt.

“Thịnh công tử, mời đi cho.” Người cấm quân kia làm động tác mời đi. Mặt Thịnh Thời An lúc đỏ lúc trắng, hắn ta đã bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Bước chân nặng tựa ngàn cân, dĩ nhiên hắn ta đã tin lời phụ thân nói. Cố chấp muốn đến xem, là vì bản thân hắn ta không cam lòng.

Không tin Tống Hi Nguyệt lại tuyệt tình đến vậy, không tin... không tin...

“Đi, đến Vĩnh Ninh Hầu phủ!” Thịnh Thời An đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định.

Tiểu thị vệ đi theo hắn ta do dự một chút: “Công tử? Từ trước đến nay Hoắc phủ vốn không có kết giao với phủ Thừa tướng, ngài đường đột đến đó...”

“Sợ cái gì? Dù sao đi nữa Hoắc gia cũng là thần tử, phủ đệ của hắn khó vào hơn cả hoàng cung sao?”

“Vâng... là nô tài lỡ lời.”

Buổi chiều Tống Hi Nguyệt chơi bàn đu dây rất vui vẻ, đến bữa tối cũng ăn thêm một bát.

Nàng phát hiện bữa tối của nhà họ Hoắc tuy không tinh xảo như trong cung, nhưng lại như có thêm thứ gì đó, khiến người ta ăn rất ngon miệng.

Hoắc Phỉ Uyên ngồi đối diện nàng, ngẩng đầu liếc nhìn một cái. Dáng vẻ ăn uống của tiểu công chúa đáng yêu vô cùng, từng miếng từng miếng nhỏ, lại vô cùng nghiêm túc.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Hoắc Phỉ Uyên, Tống Hi Nguyệt có chút ngại ngùng: “Có phải ta... ăn hơi nhiều không?”

Nhiều? Hoắc Phỉ Uyên quét mắt nhìn bàn ăn, chừng này mà cũng gọi là nhiều sao?

“Công chúa vẫn đang tuổi lớn, nên ăn nhiều một chút, đừng học theo một số nữ tử nhịn ăn giữ dáng, làm hại đến sức khỏe.”

Tống Hi Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn một cách kỳ lạ: “Đại nhân không thích những nữ tử như vậy sao? Vậy đại nhân thích kiểu nào?” Tất cả nữ tử ở kinh thành đều có vòng eo thon thả, khiến người ta thương yêu.

Hoắc Phỉ Uyên bị nghẹn lời, đặt đũa bạc xuống, thuận miệng nói: “Trong quân doanh còn có việc cần xử lý, công chúa nghỉ sớm đi.”

Tống Hi Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Hoắc Phỉ Uyên vừa định đứng dậy, Dạ Ninh đã tiến lên bẩm báo vài câu bên tai hắn, ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên dần tối lại, nhìn về phía Tống Hi Nguyệt.

Tống Hi Nguyệt bị hắn nhìn đến phát sợ, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Quản gia đến báo, công tử phủ Thừa tướng cầu kiến công chúa, công chúa có muốn gặp không?”

Hoắc Phỉ Uyên vừa dứt lời, sắc mặt Tống Hi Nguyệt liền thay đổi.

“Hắn, hắn ta đến làm gì...”

Vân Tước và Băng Hạ cũng căng thẳng nhìn nàng.

Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên vẫn luôn dừng trên gương mặt Tống Hi Nguyệt, không chịu bỏ qua bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào.