“Vi thần sẽ đẩy cho công chúa, tuyệt đối sẽ không để công chúa bị ngã.”
Tống Hi Nguyệt ngẩn người, một chút nghi hoặc trong mắt dần tan biến, rồi từ từ biến thành kinh ngạc và vui mừng.
“Ngươi nói thật sao?”
Ý cười trong mắt Hoắc Phỉ Uyên lúc này dần trở nên chân thật. Chẳng phải chỉ là chơi bàn đu dây thôi sao, có thể là giả được à. Giọng điệu này của tiểu công chúa, cứ như thể hắn sắp tặng nàng cả một tòa thành vậy.
Hắn gật đầu, lần này Tống Hi Nguyệt thật sự vui mừng.
“Người ta đều nói tướng quân Kiêu Kỵ doanh võ nghệ cao cường, một người địch trăm người! Có đại nhân ở đây, Nguyệt Nhi đương nhiên không sợ.”
Hoắc Phỉ Uyên “chậc” một tiếng.
Tiểu công chúa học được chiêu nũng nịu khen người này từ đâu vậy? Người không biết còn tưởng nàng đang nói với tình lang của mình.
Nghĩ đến đây, nụ cười của Hoắc Phỉ Uyên dần nhạt đi.
Tống Hi Nguyệt không hề hay biết sự thay đổi trong cảm xúc của hắn, nhấc tà váy chạy đến bên bàn đu dây, còn cười vẫy tay với Hoắc Phỉ Uyên.
“Mau lại đây.”
****
Tống Hi Nguyệt lộc cộc chạy đến trước bàn đu dây, ngồi yên vị, giọng mềm mại ngọt ngào: “Ngươi chậm một chút nhé.”
Hoắc Phỉ Uyên khẽ cong môi, bước đến sau lưng nàng, dùng chưa đến một phần trăm sức lực của mình, nhẹ nhàng đẩy chiếc bàn đu dây.
“A...” Tiểu cô nương đã reo lên đầy phấn khích.
Vân Tước và Băng Hạ có chút căng thẳng nhìn theo. Thấy độ cao không đáng kể, phò mã gia lại có chừng mực, hai người mới tạm yên lòng.
“Cao quá đi!” Tống Hi Nguyệt ngồi trên bàn đu dây vui sướиɠ như một đứa trẻ.
“Cháu trai năm tuổi của thần còn chơi cao hơn công chúa.” Giọng Hoắc Phỉ Uyên bâng quơ như có ý trêu chọc. Tống Hi Nguyệt khựng lại, cũng cảm thấy có chút mất mặt.
“Vậy đại nhân đẩy cao hơn nữa đi.”
Hoắc Phỉ Uyên bất ngờ liếc nhìn nàng: “Công chúa không sợ nữa sao?”
Tống Hi Nguyệt mím môi: “Sợ...”
Tống Hi Nguyệt tự cho là mình rất hung dữ, khoanh tay nói: “Nhưng đại nhân đã bảo đảm rồi! Vừa rồi ngươi nói nếu ta bị ngã đều là do lỗi của ngươi!”
Hoắc Phỉ Uyên rất muốn phản bác rằng vừa rồi hắn không nói như vậy, nhưng lời đến bên môi lại hóa thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Vi thần tuân mệnh.”
Dứt lời, hắn liền đẩy mạnh chiếc bàn đu dây, đồng thời vận nội lực trong lòng bàn tay, vững vàng đỡ lấy thân hình nhỏ bé của Tống Hi Nguyệt.
“A!” Một tiếng hét vang vọng khắp hậu viện Hoắc phủ. Tống Hi Nguyệt bị đẩy lên một độ cao chưa từng có, sau đó vững vàng hạ xuống, không hề hấn gì.
Hoắc Phỉ Uyên lại dùng sức giữ vững chiếc bàn đu dây để nàng bình ổn lại.
“Thế nào?”
Mặt Tống Hi Nguyệt trắng bệch, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: “Ta, ta vừa nhìn thấy cả Quan Tinh Lâu...”
Vân Tước và Băng Hạ cũng bị dọa cho hết hồn, căng thẳng quan sát phản ứng của Tống Hi Nguyệt.
“Ta muốn nữa!” Sau cơn hoảng sợ, sự tò mò trong Tống Hi Nguyệt trỗi dậy, nàng ưỡn ngực, thẳng thắn yêu cầu.
“Công chúa không sợ nữa sao?”
“... Sợ, nhưng có đại nhân ở đây, đại nhân sẽ bảo đảm an toàn cho ta.”
Hoắc Phỉ Uyên trong lòng cười khẩy, niềm tin của tiểu công chúa này với người khác sao lại dễ dàng nảy sinh đến vậy.
“Được.” Trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng vẫn đồng ý.
Tống Hi Nguyệt vui vẻ trở lại bàn đu dây.
Dạ Ninh thấy thị nữ của nàng lo lắng như vậy, trong lòng thầm đảo mắt một cái.: “Hai vị cô nương không cần lo lắng, chủ tử nhà ta có nội lực thâm hậu, công chúa tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót gì.”
Vân Tước và Băng Hạ liếc nhìn hắn ta một cái, hơi thở phào nhẹ nhõm.
Băng Hạ tính tình thẳng thắn, còn hỏi thêm một câu: “Nội lực của phò mã gia rốt cuộc lợi hại đến mức nào?”
Dạ Ninh vừa nghe, lòng tự hào dâng lên như nước lũ, lập tức bắt đầu kể lể về những chiến tích của Hoắc Phỉ Uyên. Hắn ta say sưa kể, còn Vân Tước và Băng Hạ lại nhìn nhau cười, hai người lén lút vòng ra sau đi đến nhà bếp, chỉ để lại một mình Dạ Ninh độc diễn ở đó.
“Này, sao hai người lại đi mất rồi...”
Dạ An nấp trên cái cây không xa, lại trợn mắt một cái với tên đệ đệ ngốc nghếch này của mình.
“Cao hơn nữa đi! Cao hơn nữa!”