Khương hoàng hậu sững lại, sau đó sắc mặt cũng có chút kỳ quặc: “Nói cho ông ta? Nói cho ông ta làm gì! Bây giờ, không phải ông ta đang ngủ ngon lành trong cung của vị Tiệp dư mới nạp sao? Chuyện này bản cung sẽ xử lý ổn thỏa, không ai được nhiều lời!”
Hoán Xuân cô cô nén cười: “Nương nương... Tối nay Hoàng thượng không đến Niệm Ngọc Các. Hôm qua thấy người không tìm ngài ấy, cả ngày hôm nay ngài ấy cũng không qua đó.”
Khương hoàng hậu sững lại: “Vậy thì sao, dù sao ông ta cũng đã nạp người ta vào rồi! Còn muốn bản cung tìm ông ta... mơ đẹp đi...”
Vân Tước đầu cúi càng thấp hơn.
“Thôi được rồi! Mặc kệ ông ta đang làm gì! Người đâu, truyền khẩu dụ của bản cung, lập tức cho người đi bắt Thịnh Thời An về đây cho bản cung! Càng nhanh càng tốt. Còn nữa, chuyện này tạm thời đừng nói cho Nguyệt Nhi, bản cung sợ con bé đau lòng.”
“Nô tỳ đi ngay.”
Sau khi Hoán Xuân cô cô lui xuống, Khương hoàng hậu lại vẫy tay với Vân Tước: “Vân Tước, lại đây.”
“Nương nương.”
Khương hoàng hậu gọi Vân Tước đến trước mặt, sau đó ghé sát vào tai nàng dặn dò mấy câu rồi nói: “Nhớ chưa?”
Mày mắt Vân Tước nhuốm ý cười: “Nương nương, nô tỳ nhớ rồi.”
“Ừ, đi đi.”
Lúc Vân Tước về đến phủ Công chúa, Băng Hạ tiến lên nhỏ giọng bẩm báo mấy câu vào tai nàng.
Vân Tước bước vào nội điện, liền thấy Tống Hi Nguyệt đang co người ở trên giường.
Vốn dĩ Tống Hi Nguyệt đang vùi mặt vào đầu gối, lúc này nghe thấy tiếng động của Vân Tước liền ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt.
Vân Tước giật mình, lập tức ngồi xuống bên cạnh nàng, lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: “Công chúa đang buồn chuyện gì vậy?”
“Vừa rồi Băng Hạ nói người gặp ác mộng, có phải còn khó chịu không?”
Tống Hi Nguyệt lắc đầu: “Không phải.”
Vân Tước nói đùa: “Vậy là đói rồi?”
Nguyệt công chúa từ nhỏ đã được chiều chuộng, ngay cả phủ Công chúa vốn nên được xây bên ngoài hoàng cung cũng được đặc cách xây trong cung, là chuyện chưa từng có tiền lệ.
Tống Hi Nguyệt nín khóc mỉm cười: “Nguyệt Nhi không phải trẻ con, sao lại khóc vì đói bụng chứ? Chỉ là giấc mơ đó quá thật, Nguyệt Nhi vẫn chưa hoàn hồn được.”
Vân Tước rõ ràng đã biết được giấc mơ trong miệng Tống Hi Nguyệt từ Băng Hạ. Tay nàng cầm khăn tay khựng lại, nói: “Mơ đều là giả thôi. Ngày kia công chúa sẽ thành thân, người nên nghỉ ngơi cho tốt. Lỡ đến lúc đó mắt sưng húp không trang điểm được, đừng trách nô tỳ.”
Tống Hi Nguyệt gật đầu, đang định cầm chiếc gương nhỏ bên giường lên soi dung nhan của mình thì một tiểu tỳ nữ đột nhiên xông vào từ ngoài cửa, vừa gặp đã quỳ xuống: “Công chúa, không hay rồi! Thịnh công tử vì người biểu muội ở Giang Nam kia mà đã rời khỏi kinh thành ngay trong đêm!”
Tống Hi Nguyệt sững người, còn chưa kịp có phản ứng gì, Vân Tước đã từ trên giường bật dậy: “Đồ khốn kiếp! Nói bậy bạ gì đó!”
Nói xong, nàng liếc mắt một cái, lập tức có người áp giải tỳ nữ này xuống. Tỳ nữ đó dường như đã lường trước được, không trốn cũng không né, mặt như tro tàn chờ đợi số phận của mình.
Vân Tước lập tức nhìn sắc mặt của Tống Hi Nguyệt, chỉ thấy nàng có chút ngơ ngác, vẫn chưa phản ứng lại được.
“Công chúa đừng nghe họ nói bậy, không có chuyện đó đâu.”
Tống Hi Nguyệt cầm chiếc gương nhỏ, chậm rãi đưa lên nhìn khuôn mặt trong gương: “Năm Càn An thứ ba, mùng sáu tháng năm, chuyện trong mơ đã thành thật rồi.”
****
“Công chúa, công chúa, người đi chậm một chút.”
Dường như hành lang dài trong cung điện rộng lớn không có điểm dừng. Tống Hi Nguyệt chỉ mang đôi hài gấm trong phòng ngủ, vội vã chạy đến Dực Khôn Cung, Vân Tước và Băng Hạ hớt hải đuổi theo phía sau.
“Mẫu hậu!”
Tống Hi Nguyệt đẩy cửa xông vào. Thậm chí thái giám gác cổng còn chưa kịp bẩm báo, công chúa đã chạy thẳng vào nội thất.
“Ông là đồ lừa đảo, dám làm mà không dám nhận...”
Dường như Khương hoàng hậu đang tranh cãi với ai đó.
“Đủ rồi, trẫm đường đường là Hoàng đế, không cần thể diện sao...”
Tiếng tranh luận đột ngột im bặt, bởi lúc này Tống Hi Nguyệt đã chạy vào. Tiếng gọi “Mẫu hậu” của nàng chợt khựng lại: “Phụ hoàng cũng ở đây sao?”
Hoàng đế và Hoàng hậu lập tức ngừng tranh cãi, chỉnh lại tay áo, khôi phục vẻ trang nghiêm của bậc phụ mẫu.
“Nguyệt Nhi đến rồi à, có chuyện gì vậy?”
Tống Hi Nguyệt không nhận ra không khí căng thẳng giữa phụ mẫu, nàng lập tức tiến lên, lo lắng hỏi: “Mẫu hậu, có phải Thời An ca ca đã ra khỏi thành, đi tìm người biểu muội Giang Nam kia rồi không?”