Chương 29

Sau khi nhận được khẩu dụ của Khương hoàng hậu, Hoắc Phỉ Uyên chỉ cười khẩy, dường như không hề để tâm.

Dạ Ninh đứng bên cạnh nghe mà thấy tủi thân thay cho chủ tử nhà mình, đồng thời cũng rất khó hiểu – trong mắt hắn ta, điều kiện của Nguyệt công chúa không có chút hấp dẫn nào.

Cái gì mà vị trí Thế tử, nếu chủ tử nhà hắn ta muốn, chỉ cần đưa tay là có được.

Bây giờ thì hay rồi, cưới về một vị công chúa mỏng manh yếu đuối, không thể chạm, không thể trêu, phải phụng dưỡng như tổ tông, lại còn bị Khương hoàng hậu sai đi diễn kịch.

Dạ Ninh võ công cao cường, nhưng nhược điểm lại cực kỳ rõ ràng – không giấu được chuyện trên mặt. Lúc này Dạ An đang đứng cạnh hắn ta, không nhịn được dùng khuỷu tay huých nhẹ Dạ Ninh.

Giọng nhỏ như muỗi kêu: “Thu lại chút đi.”

Thực ra Dạ An biết tiếng nói này không giấu được chủ tử, chỉ là hắn ta cảm nhận được, từ sau đại hôn hôm trước, tâm trạng của chủ tử nhà mình rõ ràng đã tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.

Quả nhiên Hoắc Phỉ Uyên không nói gì. Trước đây, lúc hắn không nói gì chỉ khiến người ta trong lòng thấp thỏm, nhưng lúc này, khi yên lặng ngồi trước bàn đọc sách, lại toát ra vẻ nhàn nhã.

Nhưng...

Theo một tiếng kiếm khí ngoài cửa sổ, sự nhàn nhã này đã bị phá vỡ.

Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên trong nháy mắt lóe lên hàn quang. Dạ Ninh và Dạ An lập tức trở lại trạng thái căng thẳng cao độ, lao ra khỏi phòng.

Người đã chết hẳn rồi.

Cửa mở, Hoắc Phỉ Uyên từ từ bước ra, lườm người nằm ở cửa, ánh mắt lộ vẻ chán ghét.

“Thuộc hạ biết sai.”

Một binh lính quỳ trên đất, tay vẫn còn rỉ máu. Vừa rồi tốc độ của tên thích khách nhanh đến mức khiến mọi người đều giật mình, trong lúc vội vàng, hắn ta đã ra tay gϊếŧ chết kẻ đó.

Nếu là tướng quân...

Chắc chắn sẽ giữ lại để moi móc những thứ hữu dụng.

“Thân thủ không tệ, thuộc doanh nào?”

“Bẩm, bẩm tướng quân, thuộc hạ đang làm nhiệm vụ ở Huyền Hổ doanh.”

“Từ ngày mai chuyển đến Huyền Giáp doanh, chỉ huy một trăm quân.”

Người lính kia bỗng ngẩng đầu, dường như có chút không tin nổi.

“Đa tạ tướng quân! Thuộc hạ nhất định liều chết phục vụ cho Huyền Thiết binh!”

Hoắc Phỉ Uyên nhàn nhạt liếc nhìn thi thể ở cửa. Dạ An hiểu ý, lập tức vẫy tay, liền có người khiêng đi.

Người sống biết nói, nhưng người sống càng biết nói dối.

Người chết thì không.

Trong doanh trại lại xuất hiện thích khách, chuyện lớn như vậy mà binh lính đứng gác bên ngoài lại không hề hay biết.

Không đợi Hoắc Phỉ Uyên giáng tội, mấy vị thống lĩnh đã tự giác cởi bỏ áo giáp, đến xin thỉnh tội.

Lúc này Hoắc Phỉ Uyên không đọc sách nữa, mà ngồi trước bàn dùng dao khắc một thứ gì đó.

Mấy vị thống lĩnh kia cứ lắp ba lắp bắp trình bày tội sơ suất của mình, cầu tướng quân giáng tội.

Trong số đó có cả những lão tướng đã gần bốn mươi.

Mấy người ngẩng đầu nhìn Hoắc Phỉ Uyên không nói một lời, trong lòng đều có chút thấp thỏm. Đại công tử nhà họ Hoắc mười bốn tuổi nhập ngũ, mười lăm tuổi lập công, mười sáu tuổi đã thể hiện tài năng của một tướng lĩnh.

Nhưng năm mười bảy tuổi không biết Hoắc gia xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên trầm lặng hai năm. Năm mười chín tuổi, vị thiếu niên tướng tài năm xưa lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người, một năm sau đó, thủ đoạn sấm sét rất được Bệ hạ tán thưởng, bây giờ đã là tướng quân của Kiêu Kỵ doanh, nắm trong tay Huyền Thiết binh.

Chỉ là tính cách dường như đã hoàn toàn biến thành một người khác so với trong truyền thuyết.

Tính cách thiếu niên không còn tồn tại, thay vào đó là sự vững chãi và tàn nhẫn như một lão tướng. Huyền Thiết binh là đội quân do đích thân tiên đế gây dựng, trong xương cốt đều viết đầy sự kiêu ngạo, nhưng không ngờ chưa đầy một năm đã bị vị này trị cho răm rắp, khiến người ta không thể không phục.

“Các vị đại nhân định quỳ đến bao giờ?”

“Làm phiền sự yên tĩnh của bản tướng.”

Giọng Hoắc Phỉ Uyên nói câu này không mang một chút hơi ấm, con dao khắc trong tay cũng không hề dừng lại, nhưng lại khiến người ta sinh ra chút sợ hãi, sợ rằng con dao trong tay hắn giây tiếp theo sẽ bay thẳng tới, cắm vào giữa lông mày mình.