Chương 28

Tống Hi Nguyệt “ồ” một tiếng, ánh mắt nhìn xuống hình con cá nhỏ sống động dưới đáy tách trà.

Vân Tước do dự một lúc rồi mới nói: “Có tin tức, Thịnh công tử... đã về kinh rồi.”

Lông mi Tống Hi Nguyệt khẽ run, bàn tay đang cầm tách trà cũng run lên, nước trà sánh ra làm bỏng tay nàng.

Vân Tước vội nhận lấy, nhìn tay nàng.

“Không sao.” Tống Hi Nguyệt rụt tay lại.

“Về thì về, có liên quan gì đến ta.”

Nàng vừa trả lời vừa sửa lại váy.

Vân Tước nhỏ giọng nói: “Nghe nói phủ Thừa tướng đang náo loạn lắm. Chuyện này... bên phía nương nương chắc cũng đã ra tay rồi.” Theo tin tức, xe ngựa của nhà họ Thịnh vốn dĩ hôm qua đã có thể đến kinh thành, tại sao lại cố tình đến hôm nay, nguyên do trong đó, e là phức tạp lắm.

Tống Hi Nguyệt cụp mắt nói: “Vân Tước.”

“Bây giờ chúng ta đang ở nhà họ Hoắc.”

Trong mắt Vân Tước thoáng qua một tia kinh ngạc, dường như không ngờ nàng thật sự hạ quyết tâm lớn đến vậy.

Tính cách của Tống Hi Nguyệt đúng là như thế, khi đối tốt với ngươi có thể ngọt đến tận tim, trông như không có giới hạn nhưng thực ra là đang lùi bước khắp nơi, đến khi thật sự chạm vào điểm không thể xâm phạm của nàng, thái độ quyết tuyệt kia thật khiến người ta bất ngờ.

“Vâng, là nô tỳ nhiều lời...”

Tống Hi Nguyệt nói lại: “Cũng không phải.”

“Có tin tức gì cứ báo, ta nghe cho vui, lòng thấy khoan khoái.”

Vân Tước gật đầu: “Nô tỳ hiểu rồi.”

...

Sau khi rời Vĩnh Ninh Hầu phủ, Hoắc Phỉ Uyên đi thẳng đến Kiêu Kỵ doanh. Hắn cũng có nơi ở tại đây, thậm chí có thể nói, thời gian ở trong quân doanh còn nhiều hơn ở phủ đệ.

Lúc này, Hoắc Phỉ Uyên đang yên lặng ngồi trước bàn đọc binh thư.

Dạ Ninh đến báo.

“Hôm nay Thịnh Thời An đã về kinh.”

Hoắc Phỉ Uyên như không nghe thấy, lặng lẽ lật sang trang sách khác.

Dạ Ninh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Người của Hoàng hậu đã rút đi từ đêm qua, còn người của chúng ta vẫn chưa ra mặt.”

Hoắc Phỉ Uyên nhàn nhạt nói: “Không cần ra mặt.”

Dạ Ninh lại im lặng, từ sau khi tên họ Thịnh kia rời kinh, chủ tử nhà mình vẫn luôn cho người theo dõi, nhưng chưa từng ra tay, không biết mục đích là gì.

Chẳng lẽ chỉ để xem náo nhiệt?

Hoắc Phỉ Uyên gấp sách lại, hỏi tiếp: “Công chúa đã dọn đi chưa?”

Dạ Ninh hoàn hồn: “Chưa ạ.”

Hoắc Phỉ Uyên bất ngờ nhướng mày.

“Cũng... chưa từng ra khỏi phủ.”

Hoắc Phỉ Uyên ngước mắt lườm hắn ta một cái: “Tại sao phải ra phủ?”

Dạ Ninh cảm thấy gáy mình lạnh toát, không dám nói gì nữa.

Hoắc Phỉ Uyên đứng dậy, chậm rãi bắt đầu mài thỏi mực trong nghiên.

“Cho người theo dõi nhà họ Thịnh là vì sứ đoàn của Hình Bắc sắp vào kinh, đừng để hỏng đại sự. Bảo các ngươi để mắt đến công chúa là để ăn nói với Hoàng thượng và Hoàng hậu.”

Dạ Ninh bừng tỉnh: “Thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ không dám ngăn cản công chúa.”

“Vậy thì tốt.”

Hoắc Phỉ Uyên từ từ mài mực, mực đã đủ rồi mà vẫn chưa dừng lại, cho đến khi một giọt mực bắn lên tay, Hoắc Phỉ Uyên mới ném thỏi mực xuống, cầm chiếc khăn bên cạnh lau tay.

Vậy mà không ra ngoài?

Hắn đã cho nàng cơ hội rồi.

****

Tin tức Thịnh Thời An về kinh đương nhiên cũng truyền đến cung ngay lập tức.

Khương hoàng hậu hài lòng nhếch môi: “Tốt lắm. Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.”

Nhà họ Thịnh là cái thá gì.

Dám làm mất mặt con gái bà trước mặt cả thiên hạ, có băm vằm thành nghìn mảnh cũng không hết tội. Bà sẽ không để chuyện này qua đi dễ dàng như vậy.

“Truyền lời xuống, nói bản cung ngày kia sẽ mở Hoa Yến trong cung, mời tất cả tài tử giai nhân trong kinh thành, cũng là để tạo cơ hội cho các công tử tiểu thư chưa hứa hôn.”

“Vâng.” Cung nữ bên cạnh lập tức đi làm. Chỉ có Hoán Xuân cô cô có chút lo lắng bước đến bên Khương hoàng hậu: “Nương nương, người định...?”

Khương hoàng hậu nói tiếp: “Đi truyền lời cho Hoắc Phỉ Uyên, hắn biết phải làm thế nào.”

Hoán Xuân cô cô đã hiểu: “Nô tỳ chỉ lo, sau khi công chúa gặp Thịnh công tử liệu có...”

Khương hoàng hậu nghe mà nghẹn lời. Mủi lòng ư?

Con gái của Khương Viện bà sẽ không vô dụng đến thế.

Cho dù nàng có mủi lòng, bà cũng sẽ không cho Thịnh Thời An thêm một cơ hội nào nữa. Trước đây bà nghĩ con gái mình gả cho ai cũng không sao, dù sao cũng có bà ở đây. Nhưng nhà họ Thịnh lại quá phận như vậy, thật sự đã chạm đến giới hạn của bà rồi.