Chương 27

“Công chúa đại hôn, kinh thành giới nghiêm, bất kỳ ai vào thành đều phải kiểm tra.”

“Này, ta nói ngươi sao lại không biết điều thế...”

“Thạch An, lui ra.” Một giọng nam tử ôn hòa vọng ra từ trong xe.

Người cưỡi ngựa phía trước dùng ngón trỏ chỉ vào người lính kia, tựa như cảnh cáo.

Được thôi, cứ để bọn chúng nhớ cho kỹ, công chúa đại hôn thì sao chứ, cũng không xem xem nhân vật chính là ai, một lũ không có mắt!

Rèm xe được kéo ra, nam tử áo xanh bên trong lộ diện. Lúc này, các binh lính đương nhiên nhận ra đây là ai, vội vàng hành lễ.

“Xin ra mắt Thịnh công tử.”

Thạch An hừ lạnh một tiếng.

Thịnh Thời An gật đầu: “Còn cần kiểm tra nữa không?”

Hai người lính nhìn nhau, ăn ý hành lễ với Thịnh Thời An lần nữa: “Không cần, mời công tử.”

Thịnh Thời An bèn thả rèm xe xuống, Thạch An kiêu ngạo nhảy lên ngựa: “Đi!”

Xe ngựa nhà họ Thịnh cứ thế rầm rộ tiến vào kinh thành.

Sau khi xe ngựa vào thành, hai người lính nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Lúc này, phủ Thừa tướng đã loạn như một nồi cháo. Khi hôn lễ của Tống Hi Nguyệt cử hành xong, đội cấm quân giám sát phủ Thừa tướng cũng đã rút đi. Nhưng dù không còn bị giám sát, lúc này Thịnh Vinh cũng lòng như tro tàn.

Xe ngựa của Thịnh Thời An từ từ dừng lại trước phủ Thừa tướng. Quản gia Thịnh Lai Dũng vội chạy ra đón: “Ôi, công tử ơi! Cuối cùng ngài cũng về rồi!”

Thịnh Thời An không vội không vàng bước xuống xe, sửa lại tay áo: “Có chuyện gì mà hốt hoảng vậy?”

Thịnh Lai Dũng ngẩn người: “Ngài không biết sao?”

Thịnh Thời An liếc nhìn ông ta, liền hiểu ra.

“Chuyện hôn lễ không cần lo lắng, lúc đi ta đã để lại thư cho mẫu thân và Nguyệt Nhi. Đợi ta thay y phục vào cung, sẽ đích thân đến xin lỗi Nguyệt Nhi.”

Thịnh Lai Dũng chết sững trước lời nói của hắn ta, nhất thời chưa phản ứng kịp.

Khi ông ta hoàn hồn lại thì Thịnh Thời An đã sải bước vào phủ.

Ông ta vội đuổi theo: “Công, công chúa nàng!”

Thịnh Thời An quay đầu lại, sự tự phụ bao năm khiến hắn ta lại mỉm cười: “Lại làm loạn sao? Có phải đã đến phủ tìm ta rồi không? Không sao, ngươi đến Tây Nhạc Phường mua ít điểm tâm và những món quà đang thịnh hành nhất, lát nữa cùng ta vào cung. Tuy tính tình của Nguyệt Nhi có chút ngang bướng, nhưng chắc chắn sẽ không hủy hôn.”

Thịnh Lai Dũng suýt nữa thì ngất đi, vội đập đùi nói: “Không hủy hôn, nhưng phò mã gia đã không còn là ngài nữa rồi!!!”

Bước chân của Thịnh Thời An khựng lại. Thạch An quay đầu quát thay hắn ta: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Chưa tỉnh ngủ à!”

Thạch An nổi tiếng nóng tính, Thịnh Lai Dũng chẳng buồn để ý đến đối phương, chỉ nói: “Hôm qua đại hôn, công chúa đã gả đến Vĩnh Ninh Hầu phủ rồi. Ngài cứ đi hỏi phu nhân và lão gia thì biết!”

Thịnh Thời An từ từ quay đầu, khóe miệng giật giật: “Hoang đường.”

Trong lòng Thịnh Thời An cảm thấy người này điên rồi, nhưng bước chân lại bất giác nhanh hơn vài phần.

Vừa bước vào chính đường.

“Nghịch tử! Quỳ xuống!” Một tách trà từ trên cao bay thẳng xuống. May mà Thạch An nhanh tay lẹ mắt kéo Thịnh Thời An lại, nếu không mảnh sứ kia đã thật sự đập vào đầu hắn ta rồi.

“Phụ thân?”

“Ngươi còn mặt mũi gọi ta là phụ thân sao? Quỳ xuống cho ta!”

Thịnh Thời An hiếm khi thấy Thịnh Vinh nổi giận lớn như vậy, lại nhìn sang mẫu thân mình, Lưu phu nhân mặt trắng bệch, đứng bên cạnh không nói một lời.

Lòng Thịnh Thời An dần chìm xuống.

...

Sau khi về phòng, Tống Hi Nguyệt ngủ một giấc say. Lúc mở mắt ra, ánh nắng dịu dàng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, trong không khí tựa như có những hạt bụi vàng lấp lánh.

Nàng ngồi dậy dụi mắt, không thích cảm giác trống trải sau giấc ngủ trưa này.

“Vân Tước, Băng Hạ.”

Ngoài phòng, Băng Hạ đang nói nhỏ gì đó với Vân Tước, nghe thấy Tống Hi Nguyệt tỉnh dậy liền đáp một tiếng, đẩy cửa bước vào.

“Công chúa tỉnh rồi ạ? Có đói không?”

Tống Hi Nguyệt lắc đầu: “Khát.”

Vân Tước lập tức rót một tách nước đưa lên: “Cẩn thận nóng.”

Tống Hi Nguyệt nhấp một ngụm, nhìn tách trà: “Là trà trong cung sao?”

“Vâng, phò mã gia rất chu đáo, mọi đồ ăn thức uống, y phục của người đều được chuẩn bị y như lúc chúng ta ở phủ công chúa.”