“Là một đôi trâm cài, vi thần thấy rất hợp với kiểu tóc hôm nay của công chúa.”
Tống Hi Nguyệt còn chưa mở hộp, Hoắc Phỉ Uyên đã nói thẳng cho nàng biết.
Tống Hi Nguyệt ngẩn ra: “Là trâm cài sao...”
“Nếu công chúa không thích, không cài cũng không sao.”
Tống Hi Nguyệt lập tức nói: “Ta muốn cài!”
Hắn đã nói đến nước này, nàng nào có lý do từ chối.
Nàng xoay người đi vào nội thất, Vân Tước đi theo.
Ngồi trước gương, chiếc hộp gỗ thon dài được mở ra, một đôi trâm cài đầu hình uyên ương bằng vàng nạm ngọc dương chi lấp lánh hiện ra trước mắt.
Dù Tống Hi Nguyệt đã quen nhìn châu báu, cũng không khỏi kinh ngạc trước giá trị và vẻ đẹp của nó. Mắt của đôi uyên ương là đá huyết bồ câu, lông vũ được viền bằng vàng nạm ngọc tinh xảo, lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời.
“Công chúa?”
Vân Tước theo hầu nàng nhiều năm, ngay cả những món trang sức do Lễ bộ đặc biệt đặt làm trước đại hôn cũng không khiến Tống Hi Nguyệt có biểu cảm như vậy. Vừa nhìn đã biết, nàng thật sự rất thích.
“Để nô tỳ cài lên cho công chúa nhé?”
Tống Hi Nguyệt gật đầu.
Tháo đôi trâm cũ ra, thay bằng đôi trâm này, Tống Hi Nguyệt soi gương ngắm nghía, suy nghĩ một lát rồi lại cầm bút trên bàn trang điểm, vẽ cho mình một đóa hoa điền.
Vân Tước cười: “Như vậy càng tôn lên vẻ đẹp của công chúa.”
Tống Hi Nguyệt cũng hài lòng đứng dậy, bước ra ngoài.
Hoắc Phỉ Uyên đã đứng đợi ở cửa, nghe thấy tiếng bước chân bèn quay đầu lại, ánh mắt dừng trên mái tóc nàng.
Tống Hi Nguyệt ngượng ngùng hỏi một câu: “Đẹp không?”
“Hoa mẫu đơn cũng phải lu mờ.”
Lời khen của Hoắc Phỉ Uyên vô cùng mộc mạc và chân thành. Tống Hi Nguyệt mỉm cười, nhấc tà váy đứng bên cạnh hắn.
“Đi thôi.”
Hai người phải cùng nhau đến tiền viện bái kiến Hoắc hầu gia và Hầu phu nhân. Đêm qua Hoắc Phỉ Uyên đã giới thiệu qua một lượt các mối quan hệ trong Hầu phủ nên lúc này Tống Hi Nguyệt không hề căng thẳng.
Ở tiền viện, mọi người đều đã có mặt đông đủ.
“Đại công tử và công chúa đến!”
Tiểu tư trước cửa chạy vào báo tin. Trong nhà có cả thảy bốn nam nhân, hai nữ nhân.
Ngồi trên ghế chủ vị dĩ nhiên là Hoắc hầu gia và Hầu phu nhân.
Hoắc hầu gia nay đã đến tuổi thất tuần, nhưng phu nhân lại trẻ trung xinh đẹp. Nhị công tử Hoắc Vân Diệp chưa thành thân, tam công tử Hoắc Vân Trường mới mười bốn tuổi.
Ngoài ra, Hoắc gia còn có một vị biểu tiểu thư ở nhờ từ nhỏ, tên là Hách Giai Văn, cũng là một mỹ nhân, năm ngoái vừa được hứa gả, hôm nay cũng đưa phu quân đến.
Đứng ngoài cửa, Hoắc Phỉ Uyên chìa tay ra cho nàng. Tống Hi Nguyệt ngoan ngoãn nắm lấy, hôm nay là lần đầu tiên hai người xuất hiện trước mặt người ngoài, nàng hiểu.
Khi Tống Hi Nguyệt bước vào, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, nhưng chỉ là một cái liếc vội rồi nhanh chóng dời đi để giữ lễ.
Tống Hi Nguyệt và Hoắc Phỉ Uyên đứng lại.
“Thưa phụ thân, mẫu thân, nhi tử đưa tân phụ đến thỉnh an hai vị.”
Tống Hi Nguyệt cũng cúi người: “Phụ thân, mẫu thân vạn an.”
Phải thừa nhận, cảm giác được Nguyệt công chúa hành lễ thật sự rất dễ chịu. Hầu phu nhân vui vẻ ra mặt: “Tốt lắm, đã dùng bữa sáng chưa?”
“Dùng rồi ạ, đa tạ mẫu thân quan tâm.”
Hầu phu nhân cười gật đầu, chỉ là khi ánh mắt lướt qua đôi trâm trên tóc Tống Hi Nguyệt thì bà ta hơi sững lại một chút.
Thị nữ bên cạnh dâng trà lên. Tống Hi Nguyệt ghi nhớ các bước, không sai một ly dâng trà cho Hoắc hầu gia và Hầu phu nhân.
Nhưng dù sao cũng là thân phận công chúa, nàng không quỳ xuống mà chỉ nhún người theo lễ chế, nhưng như vậy cũng đủ khiến Hầu phu nhân hài lòng.
Hoắc hầu gia cũng nhìn đứa con trai khiến ông ta “đau đầu” này, sắc mặt dịu đi không ít.
Cưới được Nguyệt công chúa, đối với Hoắc phủ cũng là một chuyện tốt.
Dâng trà xong, liền đến phần nhận người thân.
Hoắc Phỉ Uyên là con trưởng, đến lượt các tiểu bối hành lễ với hắn. Vẻ mặt Hoắc Vân Diệp không có gì khác lạ, chỉ khi Hoắc Phỉ Uyên và Tống Hi Nguyệt tay trong tay đứng trước mặt, hắn ta mới cúi người chắp tay: “Xin ra mắt đại tẩu.”
“Đây là nhị đệ Vân Diệp, tự Tử Vân.”