Chương 24

Sau khi trong nội thất hoàn toàn yên tĩnh, Hoắc Phỉ Uyên đang nằm trên sập ở gian ngoài mới từ từ mở mắt.

Ánh mắt hắn khẽ động, thoáng qua một tia phức tạp.

Tâm tư của tiểu cô nương này quá dễ đoán, dỗ dành cũng quá dễ dàng. Với tính cách như vậy, nếu muốn lợi dụng, quả thực là chuyện đơn giản.

Hắn gối một tay sau gáy, tay kia khẽ gõ lên đai lưng, trầm ngâm suy nghĩ.

...

Đêm tân hôn đầu tiên, Tống Hi Nguyệt có một giấc mộng ngọt ngào.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, khí sắc của nàng rõ ràng tốt hơn nhiều, mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn. Chỉ là vẫn còn hơi buồn ngủ, mắt hãy còn mơ màng, má vương nét ửng hồng.

“Vân Tước.” Tống Hi Nguyệt theo thói quen đưa tay ra ngoài, chờ Vân Tước và Băng Hạ đến đỡ mình.

“Công chúa tỉnh rồi?”

Thứ Tống Hi Nguyệt chạm vào lại là bàn tay của một nam nhân, mà bên tai vang lên cũng là giọng nói của một nam nhân.

Tống Hi Nguyệt lập tức tỉnh táo hẳn, vội rụt tay về như bị bỏng. Lúc này nàng mới ý thức được mình đã gả đi, hiện giờ đã không còn ở phủ công chúa nữa.

“Đại, đại nhân vẫn còn ở đây à...”

Hoắc Phỉ Uyên thấy nàng như con thỏ bị kinh động, im lặng một lát rồi lặng lẽ thu bàn tay đang lơ lửng giữa không trung về sau lưng.

“Sáng nay phải đi bái kiến trưởng bối, nên vi thần vẫn luôn ở trong phòng đợi công chúa.”

Tống Hi Nguyệt vội nói: “Là ta sơ suất, xin đại nhân ra ngoài chờ một lát... được không?”

“Không vội, canh giờ còn sớm, vẫn kịp dùng bữa sáng.” Hoắc Phỉ Uyên xoay người, cho nàng chút không gian riêng.

Hắn vừa ra khỏi cửa, Vân Tước và Băng Hạ đã bước vào.

An Khang đã cung kính đứng đợi ngoài cửa.

“Đại nhân, nhà bếp đã chuẩn bị xong bữa sáng, có cần truyền thiện ngay bây giờ không?”

Hoắc Phỉ Uyên nhìn vào trong phòng: “Không vội.”

Tiểu công chúa da mặt mỏng, cứ cho nàng thêm chút thời gian.

Vân Tước và Băng Hạ thành thục chải tóc trang điểm cho Tống Hi Nguyệt. Đêm qua hai người không ở trong phòng dĩ nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn dáng vẻ của công chúa...

Chắc là tương kính như tân.

“Công chúa, chải kiểu tóc nào ạ?”

Tống Hi Nguyệt ngây người nhìn mình trong gương, có chút xuất thần, đến khi Vân Tước hỏi lại lần thứ hai mới hoàn hồn.

“Cứ... chải kiểu giao tâm đi.”

“Vâng, vậy nô tỳ cài cho người bộ trâm phượng nạm vàng đính bảo thạch nhé.”

“Không cần cầu kỳ, đơn giản là được.” Dù sao cũng là ra mắt trưởng bối, trang điểm quá đậm không hay.

Vân Tước và Băng Hạ nhanh chóng trang điểm xong cho nàng, bên kia bữa sáng cũng được dọn vào đúng lúc.

Khi Hoắc Phỉ Uyên bước vào phòng lần nữa, Tống Hi Nguyệt đã ngoan ngoãn ngồi trước bàn chờ hắn.

Khác với bộ xiêm y lộng lẫy hôm qua, hôm nay nàng mặc một chiếc váy sa màu hồng cam, trên tóc cài một đôi trâm cài đầu khẽ lay động, trông vừa tinh nghịch lại vừa gần gũi.

Bước chân của Hoắc Phỉ Uyên khựng lại một chút, lát sau mới ngồi xuống đối diện Tống Hi Nguyệt.

“Bữa sáng của Hầu phủ có hợp khẩu vị công chúa không?”

Sáng nay chuẩn bị món mì sợi, Tống Hi Nguyệt ở trong cung ăn cháo đã ngán, đây là lần đầu tiên nàng ăn mì vào buổi sáng, hương vị lại thanh đạm ngon miệng, nàng rất thích.

“Đều rất ngon. Lạ thật, những món này tuy không tinh xảo như trong cung nhưng lại khiến người ta ăn rất ngon miệng.” Tống Hi Nguyệt nhìn đồ ăn trước mặt, giọng điệu vui vẻ.

“Công chúa thích là được.”

Tống Hi Nguyệt lại len lén nhìn Hoắc Phỉ Uyên. Hôm nay hắn cũng đã thay trường bào, chỉ là một thân màu đen, không đẹp bằng màu đỏ hôm qua.

Nàng dĩ nhiên không nói ra, chỉ là lúc vừa định thu tầm mắt lại thì trước mặt xuất hiện một chiếc hộp dài do Hoắc Phỉ Uyên đưa tới.

“Vi thần chưa tặng quà cho công chúa, hôm nay xin được tặng bù.”

Tống Hi Nguyệt ngẩn người, ánh mắt rơi trên chiếc hộp gỗ.

Theo tục lệ của Tấn Nam, vào ngày đại hôn, tân lang phải chuẩn bị một món quà cho tân nương. Món quà này khác với sính lễ, là vật riêng tư giữa hai phu thê, xem như tín vật định tình.

Món quà như vậy, thường đều được dốc hết tâm tư chuẩn bị.

“Đại nhân có lòng rồi...”

Tống Hi Nguyệt từ từ đưa tay ra nhận lấy.