Chương 23

“Nhưng công chúa không cần phải tiếp xúc với họ, không nhớ cũng chẳng sao.”

Tống Hi Nguyệt ngẩn người: “Không cần tiếp xúc ư?”

Hoắc Phỉ Uyên ngẩng đầu: “Vừa rồi công chúa cũng đã nói, vi thần giữ chức tướng quân nhị phẩm, lẽ nào lại không có phủ đệ riêng? Hôn lễ cử hành ở Hầu phủ chỉ là theo lễ nghi mà thôi.”

Tống Hi Nguyệt chợt hiểu ra, lòng khẽ reo vui: “Ngươi có phủ riêng sao? Ở đâu vậy?”

“Tây Nhạc Phường.”

Tây Nhạc Phường? Tống Hi Nguyệt sững sờ, đó chẳng phải là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành sao?

Ánh mắt nàng lập tức sáng rỡ: “Vậy... chúng ta sẽ dọn qua đó à?”

Tâm tư của tiểu cô nương này chỉ cần một chút thay đổi là hiện hết lên mặt, không muốn đoán cũng khó.

“Phải.” Trong ngày vui này, Hoắc Phỉ Uyên bằng lòng chiều theo mọi ý của nàng.

“Ngày mai, sau khi ra mắt trưởng bối, có thể dọn đi bất cứ lúc nào.”

Tuyệt!

Tống Hi Nguyệt reo lên trong lòng.

Ánh mắt nàng ánh lên niềm vui sướиɠ như đang nhảy múa, nhưng vẫn phải cố kìm nén, giả vờ nâng tách trà lên nhấp vài ngụm.

Hoắc Phỉ Uyên bỗng thấy dáng vẻ này của nàng thật đáng yêu.

“Công chúa thích Tây Nhạc Phường sao?”

Lúc này Tống Hi Nguyệt như một đứa trẻ, lập tức gật đầu: “Thích lắm! Hồi nhỏ ta đã đến đó một lần, sau này ít khi xuất cung. Mà dù có xuất cung, mẫu hậu cũng luôn nói nơi đó đông người, không an toàn, đã lâu lắm rồi ta chưa đến...”

Hoắc Phỉ Uyên “ồ” một tiếng tỏ vẻ đã hiểu.

“Phủ của đại nhân ở chỗ nào vậy?”

“E là sẽ khiến công chúa thất vọng, tuy phủ đệ ở Tây Nhạc Phường nhưng không nằm ở nơi náo nhiệt nhất.”

Tống Hi Nguyệt cũng “ồ” một tiếng: “Ta hiểu mà... Phủ đệ thường sẽ chọn nơi tĩnh lặng giữa chốn ồn ào, nếu không cũng quá huyên náo... Nhưng chỉ cần ở đó là tốt rồi.”

Hoắc Phỉ Uyên mỉm cười, kéo dài một tiếng “ừm”.

“Ai nha!”

Kết thúc câu chuyện, Tống Hi Nguyệt vô tình cúi đầu mới phát hiện bàn cờ bất tri bất giác đã gần kín chỗ, mà điều khiến nàng kinh ngạc hơn là, Hoắc Phỉ Uyên rõ ràng có thể thắng nàng từ sớm nhưng vẫn luôn cố tình vờn quanh.

“... Đại nhân kỳ nghệ cao minh, Nguyệt Nhi không đánh nữa.”

Chậc. Hoắc Phỉ Uyên liếc nàng một cái.

Rõ ràng là nàng lơ đễnh, sao nghe như lại thành lỗi của hắn vậy?

“Là lỗi của vi thần, mải nói chuyện với công chúa mà quên mất cả việc đánh cờ.”

Tống Hi Nguyệt: “...”

Đây rõ ràng là đang cố ý nói kháy nàng.

“Lại thêm một ván.”

Cơn bướng bỉnh trỗi dậy, Tống Hi Nguyệt ngồi thẳng lưng, bắt đầu thu dọn từng quân cờ.

Đây là muốn nghiêm túc đấu một ván để rửa hận sao?

Hoắc Phỉ Uyên lại cong môi cười.

Một nén hương trôi qua, ván này, quả nhiên Tống Hi Nguyệt đã thắng.

“Công chúa kỳ nghệ tinh thông, vi thần bội phục.”

Tống Hi Nguyệt cũng không ngờ mình sẽ thắng, bởi kỳ nghệ của Hoắc Phỉ Uyên không hề kém nàng. Cao thủ đối đầu, chiến thắng mới càng có cảm giác thành tựu.

“Kỳ nghệ của đại nhân cũng rất giỏi.” Tống Hi Nguyệt cười thật tươi, đây có lẽ là khoảnh khắc vui vẻ nhất của nàng trong mấy ngày qua.

Hoắc Phỉ Uyên lặng lẽ thu dọn quân cờ rồi đứng dậy.

“Trời không còn sớm, công chúa nghỉ ngơi đi.”

Tống Hi Nguyệt cũng khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Sao vậy? Công chúa không nỡ xa thần à?”

Mặt Tống Hi Nguyệt lại đỏ bừng.

“Trước... trước đây không hề biết đại nhân lại là người như vậy.”

“Người như vậy là thế nào?”

Là người không đứng đắn.

Dĩ nhiên Tống Hi Nguyệt không nói ra lời này, chỉ rời bàn cờ đi vào nội thất.

Hoắc Phỉ Uyên cười cười, nói tiếp: “Công chúa yên tâm, vi thần ở ngay bên ngoài. Đêm nay không có người gác, có gì căn dặn cứ gọi vi thần là được.”

Tấm rèm trong nội thất bị kéo mạnh xuống.

Chậc.

Tâm tư của tiểu cô nương đúng là một ngày biến đổi tám trăm lần.

Mới vừa rồi còn vui vẻ đến thế.

Tống Hi Nguyệt nằm trên chiếc giường xa lạ, nhưng mùi hương trong lư trầm lại vô cùng quen thuộc. Nàng không khỏi cảm thán sự tinh tế của Hoắc Phỉ Uyên một lần nữa, nàng trở mình, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Hắn đã nghỉ ngơi trên chiếc sập ở gian ngoài rồi sao?

Lòng áy náy trong Tống Hi Nguyệt lại dâng lên.

Qua hai ngày tiếp xúc, nàng cảm thấy Hoắc Phỉ Uyên thực ra là một người rất tốt. Dù không có duyên phu thê, trong hơn một năm chung sống này, làm bạn cũng không tệ. Huống hồ còn không phải sống ở Vĩnh Ninh Hầu phủ, nghĩ vậy, lòng Tống Hi Nguyệt ngày một nhẹ nhõm, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.