Chương 22

“Đêm tân hôn, e là phải khiến công chúa chịu thiệt thòi một đêm. Như công chúa đã nói, bây giờ thần có địa vị khó xử trong Hầu phủ, còn phải phiền công chúa phối hợp với thần diễn kịch.”

“... Được, được.”

Hoắc Phỉ Uyên thấy bộ dạng này của nàng, lại không để lộ cảm xúc mà nhếch môi: “Nếu đã như vậy, các ngươi đều lui xuống đi.”

Lời này là nói cho những người khác trong phòng nghe. Dạ An và Dạ Ninh lập tức biến mất, Tống Hi Nguyệt lại kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Ngươi đuổi họ đi rồi, ai, ai sẽ hầu hạ ta...”

Hoắc Phỉ Uyên đánh giá nàng một cái, rõ ràng là đã tắm rửa rồi.

“Vi thần hầu hạ công chúa.”

Mặt Tống Hi Nguyệt vừa mới bớt nóng lại bùng cháy lên.

“Vậy, vậy thì cũng không cần, không có gì cần hầu hạ nữa.”

Nói xong, Tống Hi Nguyệt nhanh chóng đứng dậy khỏi bàn ăn, như một làn khói bay vào trong nội thất.

Đến lúc này, cuối cùng ý cười trong mắt Hoắc Phỉ Uyên mới dần dần lan rộng, là nụ cười từ tận đáy lòng.

****

Tống Hi Nguyệt bước vào nội thất trước, lòng căng như dây đàn. Nàng vặn vẹo chiếc khăn tay, chẳng biết nên đứng hay nên ngồi. Hắn... hắn sẽ không thật sự định cùng nàng chung chăn chung gối đấy chứ...

Hoắc Phỉ Uyên đứng sau tấm bình phong lớn, tuy không thấy được dáng vẻ tiểu cô nương lúc này nhưng qua tiếng bước chân cũng đoán được tâm trạng của nàng.

Hắn khẽ cong môi. Thôi vậy, tiểu cô nương này không trêu được. Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bình phong.

“Nghe nói công chúa có kỳ nghệ cao siêu, không biết công chúa có bằng lòng chỉ giáo một hai nước không?”

Tống Hi Nguyệt khựng lại. Đánh cờ ư?

“Được thôi... Nhưng đại nhân quá lời rồi, ta chỉ may mắn dùng chút mưu mẹo thắng được Mạnh kỳ sĩ một lần thôi...”

Hoắc Phỉ Uyên mỉm cười: “Công chúa khiêm tốn rồi.”

Đánh cờ cũng tốt, vừa có thể gϊếŧ thời gian, lại không đến nỗi quá gượng gạo. Tống Hi Nguyệt liền sửa sang lại váy, ngồi xuống bên bàn cờ.

Hoắc Phỉ Uyên cũng bước vào, ngồi đối diện nàng.

“Đại nhân đi trước đi.”

Tống Hi Nguyệt mời hắn đi nước đầu. Hoắc Phỉ Uyên ngước mắt nhìn nàng, cũng không khách sáo mà cầm quân đen đặt xuống, vừa đi cờ vừa hỏi: “Công chúa định cứ mãi xưng hô với vi thần như vậy sao?”

Tống Hi Nguyệt vừa nhấc quân trắng lên đã bị câu nói của hắn làm cho nghẹn lời. “Đại nhân... chẳng phải cũng luôn gọi ta là công chúa đó sao...”

Nói xong câu này, Tống Hi Nguyệt liền hối hận, nàng khẽ cắn vào đầu lưỡi.

Sao lại tự mình dâng thế chủ động vào tay người khác thế này.

Ý cười trong mắt Hoắc Phỉ Uyên lan rộng: “Công chúa nói phải. Vậy sau này, trước mặt người ngoài, e là thần sẽ vượt quá giới hạn rồi.”

Tống Hi Nguyệt mải suy ngẫm về bốn chữ “vượt quá giới hạn” của hắn, lơ đãng đặt xuống một quân cờ, khiến Hoắc Phỉ Uyên lại phải ngước mắt nhìn nàng.

“Công chúa không hối hận chứ?”

“Hả?”

Tống Hi Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu, lúc này mới nhận ra Hoắc Phỉ Uyên đang nói về nước cờ. Tâm trí nàng không đặt ở đây nên đã để lộ một sơ hở rõ ràng.

Tống Hi Nguyệt mím môi nói: “Hạ cờ không rút lại.”

Hoắc Phỉ Uyên cười cười, khi đặt quân cờ tiếp theo lại thay đổi lối đánh, không nhắm vào kẽ hở kia mà cố tình kéo dài thời gian ván cờ.

Tống Hi Nguyệt không nhịn được, len lén liếc nhìn hắn.

Phải thừa nhận rằng, Hoắc Phỉ Uyên thuộc hàng cực phẩm trong giới nam nhân. Chỉ là trước đây, dáng vẻ lạnh lùng xa cách của hắn khiến người ta e sợ. Nhưng qua hai ngày tiếp xúc, Tống Hi Nguyệt lại thấy hắn cười không chỉ một lần. Một Hoắc Phỉ Uyên như vậy, xem ra không còn đáng sợ như trước nữa.

Tống Hi Nguyệt không dám quang minh chính đại ngắm hắn, chỉ thỉnh thoảng len lén liếc trộm một cái. Nàng đâu biết rằng những hành động nhỏ nhặt ấy đã rơi hết vào mắt người đối diện ngay từ đầu.

Hoắc Phỉ Uyên lặng lẽ nhếch môi nhưng không để lộ ra ngoài.

“Như công chúa đã biết, Hầu phủ hiện có ba huynh đệ. Ta là con trưởng, nhưng sinh mẫu đã qua đời từ sớm. Nhị đệ tên Vân Diệp, tam đệ tên Vân Trường. Tam đệ tuổi còn nhỏ, thường ngày chỉ lo đọc sách, chắc là sẽ không gặp được.”

Nghe hắn bắt đầu giới thiệu về tình hình Hoắc gia, Tống Hi Nguyệt lập tức nín thở tập trung lắng nghe.