“Đi đâu?”
“Nô tài không biết, dường như công tử đã phát hiện ra người của chúng ta, hành tung rất bí mật.”
Giọng Vân Tước run lên vì tức giận: “Thật là hoang đường!”
“Ba ngày nữa là đại hôn! Lúc này, hắn ta lại lén lút rời khỏi kinh thành là muốn làm gì? Hắn ta đặt công chúa ở đâu? Đặt Hoàng thượng và nương nương ở đâu!”
“Cô nương... chuyện này, phải làm sao đây?”
“Còn có thể làm sao nữa? Dĩ nhiên là bẩm báo đúng sự thật! Ngươi đi cùng ta, lập tức đến Dực Khôn Cung!”
Băng Hạ nhăn mặt tiến lên nhắc nhở: “Cô nương... vậy còn công chúa thì sao?”
Vân Tước khẽ sững người. Trên khuôn mặt thanh tú của nàng, lúc này ngoài sự tức giận còn có thêm chút xót xa và khó xử. Nguyệt công chúa yêu Thịnh Thời An đến mức nào, bọn nô tài như họ đều thấy rõ trong mắt.
Nhưng chính vì vậy mới khiến người ta tức giận. Có nhiều chuyện Vân Tước có thể ngăn thì đã ngăn, nhưng bây giờ tên này ngày càng to gan lớn mật, lại dám bỏ đi ngay trước ngày đại hôn!
“Gọi Liễu ma ma qua đây trông chừng, đợi ta từ cung của nương nương về rồi nói sau. Trong thời gian này, các ngươi nhất định phải chăm sóc công chúa cho tốt.”
“Vâng...”
Mưa ngày một lớn. Lúc Băng Hạ vén rèm khẽ bước vào trong phòng, Tống Hi Nguyệt đang mơ đến đoạn đau lòng, nức nở không ngừng. Băng Hạ sững người, bước chân lập tức nhanh hơn một chút.
Nàng đưa tay khẽ lay người trên giường: “Công chúa, công chúa.”
“Người đâu, công chúa gặp ác mộng rồi, mau đến nhà bếp nhỏ sắc một bát canh an thần tới đây.”
Trong tiếng gọi của Băng Hạ, cuối cùng Tống Hi Nguyệt cũng tỉnh lại. Lông mi dài của nàng khẽ run, khuôn mặt nhỏ nhắn còn đẫm nước mắt: “Băng Hạ?”
“Là nô tỳ. Công chúa gặp ác mộng, lúc này không sao rồi. Nô tỳ đã cho người đi sắc canh an thần, người sẽ không sao đâu.”
Tống Hi Nguyệt được Băng Hạ dìu ngồi dậy, sau lưng được nhét một chiếc gối gấm. Nàng sờ lên mặt mình, lẩm bẩm: “Ta vừa mới mơ một giấc mơ.”
Băng Hạ an ủi nàng: “Mơ đều là giả thôi ạ.”
“Không, giấc mơ đó rất thật. Trong mơ, Thời An ca ca không cần ta nữa...”
Tay Băng Hạ run lên, nàng ngước mắt nhìn Tống Hi Nguyệt một cái: “... Sao có thể chứ.”
“Sao lại không thể! Cảnh trong mơ giống hệt như bây giờ, nhưng hắn ta, hắn ta lại bỏ trốn!”
Tống Hi Nguyệt vừa dứt lời, mấy tiểu cung nữ hiểu chuyện trong phòng cũng run lên. Băng Hạ vẫn còn khá bình tĩnh, hỏi: “Sau đó thì sao ạ?”
“Hắn ta nói là vì người biểu muội ở Giang Nam kia, biểu muội của hắn ta bị bệnh nặng... Ta nhớ người biểu muội đó yếu đuối mong manh, rất phiền phức. Phụ hoàng và mẫu hậu rất tức giận, còn nói phải để phủ Thừa tướng đưa ra một lời giải thích hợp lý...
Sau đó nữa, người biểu muội đó tìm đến ta, nói Thời An ca ca chưa bao giờ thích ta, đồng ý cưới ta cũng là vì bị ép buộc bởi hoàng quyền. Còn nói Thời An ca ca đã đồng ý với nàng ta, đợi cưới ta về rồi sẽ nạp nàng ta vào phủ... Băng Hạ, ngươi nói xem, có phải những chuyện này đều là thật không?”
Băng Hạ im lặng.
Cung nữ ngoài rèm bẩm báo: “Công chúa, canh an thần nấu xong rồi ạ.”
Băng Hạ đứng dậy nhận lấy: “Công chúa, người uống canh an thần trước đi.”
“Ta không muốn uống...”
Băng Hạ nhẹ nhàng múc một thìa, thổi cho nguội rồi đưa đến bên miệng nàng: “Công chúa ngoan, gặp ác mộng rất khó chịu, uống vào sẽ đỡ hơn.”
Lúc này Tống Hi Nguyệt mới khẽ mở miệng, uống từng ngụm một. Nàng nhìn Băng Hạ, trong đôi mắt to long lanh bỗng thoáng qua một tia phức tạp.
Nửa đêm, Hoàng hậu bị ma ma gọi dậy. Vừa tỉnh đã nghe tin động trời, bà lập tức ném vỡ tan tành một chiếc bình hoa lưu ly trên bàn: “Đồ khốn kiếp!”
Các cung nữ trong Dực Khôn Cung đều sợ đến run người. Hoán Xuân cô cô tiến lên an ủi: “Nương nương cẩn thận tay, đừng để bị thương.”
“Bản cung biết ngay mà, tên Thịnh Thời An đó có phải thứ tốt đẹp gì đâu! Nếu không phải Nguyệt Nhi thích, bản cung sớm muộn gì cũng băm vằm hắn ta ra!”
Vân Tước nghẹn lời, tính tình thẳng thắn của Hoàng hậu nương nương đúng là mấy chục năm đều như một.
Nhưng cũng rất hả giận.
“Nguyệt Nhi đâu, Nguyệt Nhi có biết chuyện này không?”
“Thưa nương nương, vẫn chưa nói cho công chúa biết ạ.”
“Tốt, ngươi làm tốt lắm. Để bản cung nghĩ xem, để bản cung nghĩ xem...”
Hoán Xuân cô cô nói: “Cái nhà họ Thịnh này, những năm gần đây ngày càng to gan lớn mật, theo nô tỳ thấy sợ là phải bẩm báo chuyện này với Hoàng thượng.”