Chương 19

Tống Hi Nguyệt lại gật đầu.

“Nhất bái thiên địa...”

“Nhị bái cao đường...”

“Phu thê giao bái...”

Đến lúc này, Tống Hi Nguyệt mới đột nhiên có cảm giác mình thật sự đã gả đi. Nàng được dắt chậm rãi quay người lại, trong đầu hiện lên từng cảnh tượng trong quá khứ.

Từ hôm nay trở đi, nàng và nhà họ Thịnh không còn một chút quan hệ nào nữa.

Khoảnh khắc cúi người, Tống Hi Nguyệt vẫn không kìm được mà rơi lệ. Giọt lệ đó khi nàng cúi xuống đã nhỏ lên đôi hài cưới, lan ra một vệt nước nhỏ trên dải lụa đỏ, khiến ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên tối đi mấy phần.

“Lễ thành... đưa vào động phòng...”

Tống Hi Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhiệm vụ của nàng cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Nàng mơ màng bị người ta dắt vào một căn phòng rồi ngồi xuống một chiếc giường. Nàng biết đây chính là phòng tân hôn của mình. Chỉ là xung quanh dường như rất yên tĩnh, không giống như nhị tỷ của nàng nói sẽ có rất nhiều người đến náo động phòng.

Đó là vì Tống Hi Nguyệt bây giờ còn không biết, không ai dám đến náo động phòng của Hoắc Phỉ Uyên.

Ngay cả hỉ bà cũng có chút câu nệ.

“Tân lang quan, có thể vén khăn che đầu rồi!”

Tống Hi Nguyệt trong nháy mắt căng thẳng đến cực điểm, nàng không kìm được nuốt nước bọt. Người bên ngoài dường như chậm lại một chút, cho nàng thêm thời gian. Ngay sau đó, một chiếc gậy bằng ngọc trắng chậm rãi đưa đến dưới khăn che, nhẹ nhàng vén lên, trước mắt Tống Hi Nguyệt đột nhiên sáng bừng.

Nàng theo phản xạ ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp ánh mắt của Hoắc Phỉ Uyên.

Đó là một đôi mắt rất lạnh lùng, xa cách. Chỉ là khoảnh khắc nàng ngẩng đầu, nàng lại rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn có thêm những thứ xa lạ, tựa như sóng ngầm cuộn trào, lại tựa như là thứ gì đó khác.

Căn phòng rơi vào im lặng trong chốc lát. Hỉ bà cũng chưa từng gặp Nguyệt công chúa, tự nhiên cũng ngẩn người. Tống Hi Nguyệt lướt mắt qua những người khác trong phòng mới phát hiện, ở đây quả thực đều là nữ quyến và ai cũng ngẩn ngơ như nhau.

Hỉ bà đột nhiên phản ứng lại: “Ôi, tân nương quá đẹp, khiến chúng ta đều ngẩn người!”

Tống Hi Nguyệt ngại ngùng cúi đầu.

Hoắc Phỉ Uyên ngồi xuống bên cạnh nàng.

Một cặp hỉ đồng bưng khay ngọc tiến lên, trên đó đặt hai bầu rượu ngọc được nối với nhau bằng dải lụa đỏ. Đây chính là rượu hợp cẩn. Tống Hi Nguyệt cầm bầu rượu lên, quả thực ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của trái cây.

Hoắc Phỉ Uyên đã chuẩn bị đúng theo yêu cầu của nàng.

Nàng cụp hàng mi dài, không nhìn vào mắt Hoắc Phỉ Uyên. Hai người khoác tay nhau, uống cạn ly rượu hợp cẩn.

Hỉ bà cười tươi như hoa, ngay sau đó vẫy tay, một hỉ đồng khác bưng một bát bánh chẻo đi lên. Hỉ bà cười: “Công chúa, mời.”

Tống Hi Nguyệt biết đây là gì, cũng biết để làm gì. Nàng đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng, đôi tay nhỏ bé bất an vò vò vạt áo. Hoắc Phỉ Uyên tự nhiên nhìn thấy.

“Công chúa đường ruột không tốt, món này miễn đi.” Hoắc Phỉ Uyên vẫy tay, ra hiệu cho hỉ bà bưng bát bánh chẻo nửa sống nửa chín này xuống.

Tống Hi Nguyệt và hỉ bà đồng thời ngẩn người.

“Đây...” Đại hôn ngày đó đều là như vậy mà, chỉ cắn một miếng, đâu nhất định phải nuốt.

Tống Hi Nguyệt cũng cảm thấy không ổn, nàng không cầu kỳ như vậy. Nàng định đưa tay ra nhận, tiếc là Hoắc Phỉ Uyên đã đi trước một bước, bưng bát qua, đặt sang một bên.

“Không cần miễn cưỡng.” Hắn nhỏ giọng nói bên tai nàng, giọng không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, cũng không nghe ra vui buồn.

Tống Hi Nguyệt có chút xấu hổ, nhưng nếu Hoắc Phỉ Uyên nói không cần thì nàng cũng không miễn cưỡng. Dù sao hai người đều đang diễn kịch, bớt một lễ nghi thì bớt một phiền phức.

Hoắc Phỉ Uyên vẫy tay: “Lui xuống đi.”

Hỉ bà nào còn dám ở lại lâu.

Trong phòng tân hôn cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh. Hoắc Phỉ Uyên cũng kịp thời đứng dậy khỏi giường, trong khi Vân Tước và Băng Hạ từ nãy đến giờ vẫn đứng ở góc phòng, không hề nhúc nhích.

“Chăm sóc tốt cho công chúa.”

Hoắc Phỉ Uyên chỉ nói một câu này rồi rời đi.

Cuối cùng Tống Hi Nguyệt cũng thở ra một hơi dài.

****

Đợi Hoắc Phỉ Uyên ra khỏi cửa, Vân Tước và Băng Hạ lập tức tiến lên thay y phục cho nàng.

“Nhanh, giúp ta tháo mũ phượng này xuống trước đi, nặng quá... cổ ta sắp gãy rồi.”

Băng Hạ vừa cười vừa giúp nàng: “Nhưng mà đẹp lắm ạ.”

Tống Hi Nguyệt nghiêng đầu: “Ta đẹp sao?”

Băng Hạ bật cười: “Đẹp, người đẹp nhất, vừa rồi lúc vén khăn che đầu, nhật nguyệt vô quang (mặt trời mặt trăng cũng lu mờ).”