Hai hàng cung nữ đỡ váy cho Tống Hi Nguyệt. Hoắc Phỉ Uyên buông tay nàng ra, đổi sang dắt dải lụa đỏ.
Khoảnh khắc ấy, Tống Hi Nguyệt đột nhiên có chút không quen, bàn tay nhỏ bé còn hơi chới với trong không trung, nhưng đã có ma ma trong cung đưa dải lụa đỏ cho nàng.
Hành động nhỏ này đương nhiên không qua mắt được Hoắc Phỉ Uyên. Hắn không để lộ cảm xúc, khóe môi khẽ cong lên rồi biến mất. Sau đó, lúc đưa Tống Hi Nguyệt lên kiệu hoa, hắn nhỏ giọng nói: “Đừng sợ.”
Một câu “đừng sợ”, Tống Hi Nguyệt quả thực đã yên tâm hơn rất nhiều.
Dù sao hôm nay nàng cũng đã thật sự gả đi. Sau này, nàng và Hoắc Phỉ Uyên là người cùng một thuyền, một người vinh thì cả hai cùng vinh, một người nhục thì cả hai cùng nhục. Có lẽ vì vậy mà một câu nói ngắn gọn của hắn có thể khiến nàng cảm thấy an lòng.
“Khởi kiệu...”
Hoắc Phỉ Uyên lật người lên ngựa, mười dặm hồng trang phía sau lần lượt khởi hành. Trong nước mắt lưng tròng của Khương hoàng hậu và tiếng nhạc lễ vui mừng rộn rã, đoàn rước dâu hướng về phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Càn Nguyên Đế cũng rất xót xa, đưa tay ôm lấy hoàng hậu của mình. Hiếm khi như hôm nay Khương hoàng hậu không mắng ông ta.
Tống Hi Nguyệt lên kiệu cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút, ít nhất là được ngồi. Vừa rồi đi từ phủ Công chúa ra, nàng giống như một con rối, toàn thân cứng đờ đau nhức.
Nghĩ đến một lúc nữa còn phải hành lễ ở nhà họ Hoắc, Tống Hi Nguyệt khẽ thở dài.
Mười dặm hồng trang, dân chúng khắp kinh thành đều đổ ra đường, vạn người chen chúc chỉ để xem cảnh tượng công chúa của họ xuất giá.
Miệng các quan viên trong triều dễ bịt, nhưng dân chúng thì không dễ kiểm soát. Trong đám đông rất nhanh đã có người thắc mắc.
“Đây, đây là... chú rể trên ngựa sao không phải là Thịnh công tử...”
Hoắc Phỉ Uyên rõ ràng cũng đã có chuẩn bị. Đội ngũ tưởng chừng toàn là dân chúng thực chất đã cài cắm rất nhiều người của Hoắc phủ. Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, sẽ có người thay hắn tạm thời dập tắt những tiếng nói này, ít nhất là không để đến tai Nguyệt công chúa.
Tuy nhiên, vẫn có những lúc bất ngờ.
Tống Hi Nguyệt ngồi trên kiệu, hai bên rèm đỏ che kín, tuy không nhìn thấy gì nhưng lại nghe được. Trong đám đông không biết sao đột nhiên có một trận xô đẩy, phía trước có tiếng ồn ào, ngay sau đó là tiếng của một nữ tử.
“A Uyên ca ca?”
Giọng nói đó tràn đầy kinh ngạc và không cam lòng.
Tống Hi Nguyệt ngẩn người, đợi nàng hoàn hồn thì giọng nói đó đã xa rồi. Nàng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, nhưng nàng có thể đoán ra.
A Uyên ca ca.
Đây là đang gọi Hoắc Phỉ Uyên phải không?
Tống Hi Nguyệt đột nhiên cảm thấy mình có chút tội lỗi. Hoắc Phỉ Uyên bây giờ cũng đang ở độ tuổi đẹp nhất, vì vụ khế ước này, e là cũng phải phụ lòng không ít nữ tử.
Nàng bĩu môi, nghĩ bụng thời hạn khế ước vừa hết, nhất định phải lập tức trả lại tự do cho cả hai, đôi bên không làm lỡ nhau.
Nếu... Hoắc Phỉ Uyên thật sự không chịu được nữa, chỉ cần nữ tử đó nghe lời ngoan ngoãn, nàng cũng không phải là không thể sắp xếp cho hắn một hai phòng thϊếp.
Tống Hi Nguyệt cảm thấy mình vô cùng chu đáo và độ lượng.
Trong lúc nàng suy nghĩ lung tung, kiệu đã đến phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Kiệu hoa vững vàng dừng lại, không lâu sau có người vén rèm, nàng được đỡ xuống.
“Chúc mừng Hoắc đại nhân!”
“Chúc mừng!”
Tiếng chúc mừng bên ngoài không ngớt, khách khứa ra vào vô cùng náo nhiệt. Tống Hi Nguyệt được người khác dắt đi, nắm chặt dải lụa đỏ trong tay, vẫn không nhìn thấy gì bên ngoài.
“Tân nương vào cửa, qua yên ngựa...”
Có người đang hô.
Qua yên ngựa là tục lệ tân nương vào cửa, ý nghĩa là sau khi vào cửa sẽ bình an vô sự. Lúc này, dải lụa đỏ được lấy khỏi tay, thay vào đó là bàn tay to lớn quen thuộc kia nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Tống Hi Nguyệt thở ra một hơi, cảm giác an toàn đó lại trở về.
“Bước chậm một chút.” Hoắc Phỉ Uyên nhẹ nhàng nhắc nhở, Tống Hi Nguyệt cảm kích gật đầu.
Sự cảm kích này là từ tận đáy lòng.
Vững vàng bước qua yên ngựa, trong đám đông vang lên tiếng vỗ tay.
“Vào cửa... hành lễ...”
Hoắc Phỉ Uyên dắt Tống Hi Nguyệt đi về phía trước, suốt đường đi cẩn thận nói nhỏ bên tai nàng: “Phụ mẫu tuổi đã cao, ngày thường không can thiệp vào chuyện của con cái, cứ bái kiến bình thường là được.”