Bàn tay trắng nõn mịn màng được sơn móng màu đỏ thắm, càng làm nổi bật làn da tựa tuyết, thon dài không xương, khiến sắc mặt Hoắc Phỉ Uyên tối đi mấy phần.
Một lát sau, cuối cùng hắn cũng đưa tay ra nắm lấy.
****
Hoắc Phỉ Uyên nắm lấy bàn tay ấy, khựng lại một thoáng. Tay tiểu cô nương nhỏ nhắn mềm mại đến không tưởng, dường như chỉ cần hắn hơi dùng sức là có thể dễ dàng bóp nát, khiến người ta phải vô cùng cẩn trọng không dám dùng chút sức nào.
Tống Hi Nguyệt cũng cảm nhận được.
Tuy nàng thích Thịnh Thời An nhưng hai người chưa bao giờ thật sự nắm tay nhau. Nàng chưa từng biết tay của nam nhân lại lớn và rắn rỏi, vững chãi đến vậy. Nhưng nói thật, cảm giác này an toàn hơn nhiều so với việc được cung nữ dìu đỡ.
Hoắc Phỉ Uyên cứ thế dắt nàng, hai người cùng nhau đi từ phủ Công chúa đến Khôn Ninh Cung.
Đại hôn của các đời Hoàng đế và Hoàng hậu đều tổ chức đại điển tại Khôn Ninh Cung. Công chúa xuất giá vốn không có quy chế như vậy, nhưng ai bảo đó là Nguyệt công chúa cơ chứ, tất cả những điều không nên đều trở thành lẽ dĩ nhiên.
Tấm thảm đỏ từ hành lang trong cung trải dài đến tận cổng Khôn Ninh Cung. Khi Hoắc Phỉ Uyên dắt tay Tống Hi Nguyệt bước lên bậc thềm đầu tiên, tất cả các đội nhạc lễ đồng thanh tấu lên, khung cảnh vô cùng hoành tráng.
Đại hôn này quả thực khiến kinh thành chấn động.
Văn võ bá quan đồng loạt cúi đầu: “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng công chúa...”
Lòng bàn tay Tống Hi Nguyệt hơi đổ mồ hôi vì căng thẳng.
Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên liếc nhẹ qua, nắm tay nàng chặt hơn một chút, dường như để xoa dịu nàng.
Từng bước một, họ đi thật vững vàng và chậm rãi.
Vốn Tống Hi Nguyệt tưởng rằng trong đám đông sẽ có tiếng bàn tán xì xào. Dù sao hôn ước của nàng và Thịnh Thời An đã được định từ mấy năm trước, bây giờ vào thời khắc quan trọng như vậy lại đột nhiên đổi người, sao có thể không có kẻ ngầm chế giễu nàng?
Nhưng thật bất ngờ, không có. Chính xác hơn là ít nhất bề ngoài không có.
Nàng không biết rằng, một câu nói bâng quơ của mình đã khiến Càn Nguyên Đế và nhà họ Hoắc phải chuẩn bị bao nhiêu công sức trong hai ngày qua. Ít nhất là dưới sự sắp xếp của họ, hôm nay không ai dám nói một lời thừa, cũng không ai dám có một biểu cảm dư thừa trước mặt nàng.
Mọi chuyện đều rất thuận lợi, thuận lợi đến mức dường như đại hôn này vốn được chuẩn bị cho họ và tất cả những lời chúc phúc đều là thật lòng.
Trong đám đông có người không kìm được ngẩng mắt lên nhìn, liền bị ánh mắt sắc bén của Hoắc Phỉ Uyên lướt qua, kẻ đó lập tức không dám động đậy nữa.
Đợi Hoắc Phỉ Uyên dắt tay nàng đến trước mặt Càn Nguyên Đế, lòng bàn tay Tống Hi Nguyệt đã ướt đẫm.
Hoắc Phỉ Uyên không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ cong môi.
Chậc, sao lại căng thẳng đến vậy, chẳng giống chút nào với bộ dạng liều mình xông đến trước mặt hắn ngày hôm đó.
Thái giám tổng quản Hoàng Đức Tài tiến lên trước mặt Càn Nguyên Đế, tuyên đọc thánh chỉ: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Nguyệt công chúa của trẫm đoan trang hiền thục, ôn hòa thuần khiết, tính tình hiền lương, giỏi việc nội trợ, đức hạnh vẹn toàn. Vĩnh Ninh Hầu phủ đại công tử Hoắc Phỉ Uyên tuy cao quý nhưng lại giản dị, không lười biếng, giỏi việc quân, đức độ đoan chính. Đặc cách ban giai nhân, khâm thử...”
Hoắc Phỉ Uyên dắt Tống Hi Nguyệt đồng thời quỳ xuống: “Tạ bệ hạ...”
Càn Nguyên Đế hài lòng gật đầu: “Bình thân.”
Hoắc Phỉ Uyên lại dắt Tống Hi Nguyệt đứng dậy.
“Ái khanh, hôm nay trẫm giao Nguyệt Nhi cho ngươi.”
“Thần nhất định không phụ sự ủy thác của Hoàng thượng và Hoàng hậu, tuyệt đối không để công chúa chịu một chút uất ức nào.”
Dưới khăn che đầu, Tống Hi Nguyệt mím môi. Hoắc Phỉ Uyên quả nhiên đáng tin cậy, diễn kịch cũng rất nghiêm túc.
Giờ lành đã đến, Hoàng Đức Tài cao giọng: “Tấu nhạc... xin mời kiệu...”
Gặp mặt Càn Nguyên Đế và Khương hoàng hậu chỉ là bước đầu của đại lễ. Sau khi nhận được sự chúc phúc của văn võ bá quan, Tống Hi Nguyệt sẽ giống như nữ tử nhà bình thường, lên kiệu hoa về nhà chồng.
Đợi nhạc lễ và pháo hoa dừng lại, văn võ bá quan lại hành lễ.
“Chúc mừng công chúa, chúc mừng Hoắc đại nhân.”
“Lễ thành...”
Nhận được sự chúc phúc của bá quan, lễ nghi trong hoàng cung coi như đã kết thúc.
Đến lúc này, cuối cùng Khương hoàng hậu cũng không kìm được mà rơi lệ.