Lúc mọi người trong phủ Thừa tướng đang vô cùng lo lắng, cuối cùng Càn Nguyên Đế cũng định cho họ một cái kết dứt khoát. Tiểu thái giám trong cung đến truyền lời, Thịnh Vinh và Lưu thị lập tức ra nghênh đón.
“Công công, đây rốt cuộc...”
Tiểu thái giám truyền lời chỉ là một nội thị không có tên tuổi. Nếu là ngày thường, nội thị nào mà không nể mặt phủ Thừa tướng vài phần. Nhưng lúc này, tiểu thái giám kia cũng chỉ lạnh lùng tuân lệnh: “Thừa tướng đại nhân không cần phải chờ nữa, hôm nay kiệu phượng của công chúa sẽ không đến phủ Thừa tướng.”
Thịnh Vinh mồ hôi vã ra như tắm: “Đây, đây là tình huống gì?”
Tiểu thái giám kia thầm trợn mắt, nói thẳng: “Lời này e là phải hỏi chính Thừa tướng đại nhân rồi. Hoàng thượng nói, quý công tử còn chưa đến phủ Công chúa đón dâu, sao lại có chuyện công chúa phải tự mình đến?”
Thịnh Vinh cảm thấy chân mình sắp đứng không vững.
“Hoàng thượng nói phải...”
“Vậy... đợi khuyển tử trở về, thần nhất định sẽ cùng cả nhà đến phủ Công chúa tạ lỗi với người. Thần nhất định sẽ dạy dỗ khuyển tử thật tốt, những chuyện như thế này, nhất định...”
“Đại nhân miễn cho.”
“Đại nhân hồ đồ rồi chăng? Hôm nay là đại hôn của công chúa, từ nay về sau Thịnh công tử đối với công chúa mà nói chính là ngoại nam, sao có lễ gặp mặt? Mong Thừa tướng đại nhân dạy dỗ lệnh lang, nhớ kỹ quy củ.”
Dứt lời, cả Thịnh Vinh và Lưu thị đứng phía sau đều ngây người.
Thái giám truyền lời xong liền định quay người rời đi, nhưng Lưu thị không kìm được nữa, xông lên: “Ngươi nói bậy! Nguyệt công chúa là muốn thành hôn cùng An Nhi của ta, ngoại nam gì chứ?”
Tiểu thái giám kia quay đầu, vô cùng thương hại nhìn bà ta.
Đôi khi những kẻ bị mỡ heo che mắt chính là như vậy, còn không bằng cả heo!
Thịnh Vinh bịt miệng Lưu thị kéo vào trong phòng. Tất cả hạ nhân trong phủ Thừa tướng đều run rẩy cúi đầu, không dám phát ra một tiếng động.
Thịnh Vinh trong lòng dĩ nhiên tức giận, nhưng lúc này vẫn còn giữ được lý trí. Mất đi hôn sự với Nguyệt công chúa tự nhiên đáng tiếc, nhưng nếu còn không biết điều, chức quan này của ông ta e là cũng không giữ được!
Đây đã là lời cảnh cáo cuối cùng của Càn Nguyên Đế.
Hai phu thê lôi thôi lếch thếch trở về phòng, toàn thân ướt đẫm, một người vì sợ hãi, một người vì tức giận. Cuối cùng Thịnh Vinh cũng sầm mặt, ông ta tát Lưu thị một cái.
“Bà bình tĩnh lại cho ta! Nghe cho kỹ!”
Lưu thị ôm má, ngây ngẩn cả người.
...
“Nương nương, công chúa, Hoắc công tử đã đến rồi.”
Tống Hi Nguyệt siết chặt tay Khương hoàng hậu, vẻ căng thẳng hiện rõ.
Khương hoàng hậu nhẹ nhàng vỗ tay con gái: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”
Tống Hi Nguyệt mím môi, cười nhạt: “Vậy thì Nguyệt Nhi thật sự trở thành kẻ kiêu căng tùy hứng đến cực điểm trong miệng bá quan rồi.”
Sắc mặt Khương hoàng hậu sầm xuống: “Đám lão già đó cũng xứng sao?”
Tống Hi Nguyệt cười: “Mẫu hậu không cần tức giận, Nguyệt Nhi chỉ đùa thôi, Nguyệt Nhi không hối hận. Mẫu hậu trùm khăn che đầu cho Nguyệt Nhi đi.”
Ánh mắt Khương hoàng hậu lại trở nên dịu dàng: “Được...”
Khoảnh khắc khăn che đầu chậm rãi trùm xuống, cuối cùng khóe mắt Tống Hi Nguyệt cũng lăn ra một giọt lệ, nhưng rất nhanh đã bị một cơn gió nhẹ nhàng thổi đi.
Khương hoàng hậu dắt Tống Hi Nguyệt chậm rãi bước ra khỏi đại điện.
Lúc này Hoắc Phỉ Uyên thân hình thẳng tắp, mắt không liếc ngang liếc dọc, cung kính đứng ở cửa: “Thần tham kiến nương nương, công chúa...”
Khương hoàng hậu đánh giá từ trên xuống dưới người con rể đột nhiên bị “đổi” này, bỗng cảm thấy thuận mắt hơn Thịnh Thời An không ít. Chỉ là trước đây bà rất ít quan tâm đến nhà họ Hoắc, nhưng Càn Nguyên Đế lại hết lời bảo đảm nhân phẩm của hắn không tệ.
Khương hoàng hậu liền cười: “Hoắc đại nhân quá khách sáo rồi...”
Tống Hi Nguyệt nghi ngờ nghiêng đầu, nhưng trên đầu trùm khăn che nên không nhìn thấy gì.
Hoắc Phỉ Uyên cười: “Vi thần tuân theo lễ nghĩa, tự nhiên phải như vậy.”
Khương hoàng hậu hài lòng gật đầu, dắt tay Tống Hi Nguyệt đi tới, đoạn đứng lại: “Nếu đã như vậy, bản cung giao Nguyệt Nhi cho ngươi. Đại nhân nhớ kỹ lời hứa ngày đó ở Dưỡng Tâm Điện.”
Tống Hi Nguyệt không biết đó là lời hứa gì, càng thêm nghi ngờ mím môi, nhưng ngay sau đó, Hoắc Phỉ Uyên gần như không do dự đáp: “Nương nương yên tâm.”
Khương hoàng hậu đặt bàn tay nhỏ bé của Tống Hi Nguyệt lên tay hắn. Lúc này Hoắc Phỉ Uyên mới dời ánh mắt sang người nàng.