Chương 15

“Dù lớn thế nào cũng là tiểu áo bông của mẫu hậu.”

Khương hoàng hậu cong mày, tiến lên vui vẻ trang điểm cho nàng: “Phải, Nguyệt Nhi là tiểu áo bông duy nhất của mẫu hậu...”

Nói về sự sủng ái của Khương hoàng hậu dành cho Tống Hi Nguyệt, đó quả thực là chuyện xưa nay chưa từng có trong lịch sử Tấn Nam. Tới mức nhiều đại thần trong triều không thể chịu nổi, cho rằng Hoàng hậu nuông chiều quá mức khiến công chúa trở nên tùy hứng.

Nhưng những lời này thường chưa kịp đến tai Khương hoàng hậu đã bị Càn Nguyên Đế gạt đi.

Mẫu thân thương con gái là lẽ thường tình. Những kẻ nhiều lời bị cảnh cáo vài lần cũng tự khắc biết điều.

Lúc này, Khương hoàng hậu đang tự tay kẻ mày cho Tống Hi Nguyệt. Sau khi hoàn thành, bà hài lòng đứng thẳng dậy: “Nguyệt Nhi của ta... rất đẹp.”

Tống Hi Nguyệt nhìn mình trong gương, để lộ hai lúm đồng tiền trên má: “Mẫu hậu còn đẹp hơn.”

Cùng lúc đó, tại phủ Vĩnh Ninh Hầu, quản gia An Khang vô cùng sốt ruột, đi đi lại lại trước cửa phòng Hoắc Phỉ Uyên.

Hôm nay là ngày gì, cả phủ trên dưới đều biết rõ. Tuy hôn sự này được chuẩn bị vô cùng gấp gáp, nhưng dù sao cũng là đại hôn của công chúa. Hai ngày nay mọi người gần như không chợp mắt, vậy mà giờ lành sắp điểm, sao công tử nhà mình lại đột nhiên đóng cửa không ra?

Dạ Ninh đứng cách đó không xa trong phòng. Hỉ phục đã được đưa đến từ sớm nhưng vẫn nằm cô đơn một góc. Bóng người ngồi trước bàn thẳng tắp, tựa như một thanh kiếm sắc bén sẵn sàng tuốt vỏ.

Nếu người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ khen một câu Hoắc đại nhân quả thực lo cho dân cho nước, tâm vững như bàn thạch. Nhưng Dạ Ninh lại nhìn rõ mồn một, hai nén nhang đã cháy hết mà cuốn binh thư trước mặt chủ tử nhà hắn ta vẫn chưa lật sang trang nào.

Tuy Dạ Ninh không mấy lạc quan về hôn sự này, cũng chẳng hiểu tại sao chủ tử lại đồng ý, nhưng chuyện đã rồi, hắn ta đành nhắc nhở: “Gia, giờ lành sắp đến rồi.”

“Ừm.”

Người kia chỉ đáp một tiếng bâng quơ, dường như lơ đãng.

Dạ Ninh thầm nghĩ, chủ tử làm việc tự có lý lẽ. Cả kinh thành đều biết người trong lòng Nguyệt công chúa là con trai Thừa tướng, hôn sự này quả thực là một sự uất ức cho ngài ấy.

Không để tâm cũng là điều dễ hiểu.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, rất nhanh, cánh cửa kẹt một tiếng rồi mở ra. Người vào là Dạ An.

“Chủ tử.”

Nam nhân ngồi trước bàn cuối cùng cũng chậm rãi ngẩng đầu: “Tìm thấy rồi?”

“Vâng.” Dạ An hai tay dâng lên một chiếc hộp gỗ dài, nghiêm túc tiến tới: “Tám trăm dặm hỏa tốc, cuối cùng cũng đã kịp.”

Dạ Ninh tò mò nhón chân muốn xem. Chiếc hộp gỗ được Dạ An chậm rãi mở ra, một đôi trâm cài tóc hình uyên ương bằng vàng và ngọc bích đỏ như máu chim bồ câu hiện ra trước mắt.

Dạ Ninh nhận ra đôi trâm này, mắt hơi mở to.

“Dâng lên đây.” Cuối cùng Hoắc Phỉ Uyên cũng đứng dậy.

Dạ An đưa đồ lên.

Trong đôi mắt trước nay vốn tĩnh lặng của Hoắc Phỉ Uyên cuối cùng cũng gợn lên một tia sóng. Hắn đóng hộp gỗ lại rồi mới nhìn đến bộ hỉ phục kia.

“Thay y phục, vào cung.”

Khi phủ Vĩnh Ninh Hầu xuất phát thì người của phủ Thừa tướng lại chìm trong lo lắng và hoang mang tột độ.

Thịnh Vinh dường như đã đoán ra điều gì đó, còn Lưu thị vẫn như kiến bò trên chảo nóng.

“Đây, đây rốt cuộc là chuyện gì?”

“An Nhi đâu? Đại hôn là sao?”

Sáng sớm hôm nay, họ không những không đợi được Thịnh Thời An trở về mà còn bị cấm quân trong cung ngầm giám sát. Cùng với đó là tin tức đại hôn của Nguyệt công chúa vẫn cử hành như thường lệ.

Lưu thị vốn đã trang điểm lộng lẫy, lúc này búi tóc bị bà ta lắc đến hơi lệch nhưng dường như cũng không cần phải sửa sang lại nữa.

“Đợi nó về, ta nhất định sẽ đánh gãy chân nó!” Thịnh Vinh hung hăng đập chén trà xuống bàn.

Lưu thị tiến lên: “Bây giờ ông nổi giận thì có ích gì? Nghĩ cách đi chứ, hay là chúng ta cùng vào cung xem sao!”

“Xem cái gì, xem cái gì chứ?” Dù sao Thịnh Vinh cũng là một Thừa tướng, lúc này đương nhiên hiểu ra ý của Càn Nguyên Đế.

Con trai ông ta làm mất mặt công chúa, Càn Nguyên Đế sẽ cho ông ta một cái tát thật mạnh trước mặt văn võ bá quan.

Ấy vậy mà Thịnh Vinh lại không có một chút lý do nào để biện minh.

Những năm tháng được Nguyệt công chúa thiên vị, không chỉ con trai và thê tử, mà ngay cả chính ông ta cũng có lúc bay bổng tự mãn. Ai ngờ thằng con bất hiếu lại gây họa, khiến cho ân sủng này hoàn toàn tan thành mây khói.