Chương 14

Tống Hi Nguyệt vội vàng xỏ giày, lại kéo váy sa che kín. Dái tai nàng ửng đỏ, ngay cả với Thịnh Thời An cũng chưa từng như vậy. Hôm nay thật là hồ đồ rồi! Cũng không biết tại sao, gặp Hoắc Phỉ Uyên xong, nàng luôn cảm thấy có chút chột dạ.

Dường như cảm thấy hôn lễ này uất ức cho hắn...

Không được, không được! Tống Hi Nguyệt vội vàng lắc đầu. Nàng chịu gả, sao lại là uất ức cho hắn? Hai người có khế ước, giao dịch công bằng kia mà.

Chỉ là chuyện vừa rồi... Tống Hi Nguyệt bực bội nằm vật ra giường.

“Mong là hắn không thấy gì...”

Hoắc Phỉ Uyên tự nhiên là đã thấy rồi.

Tiểu cô nương không chút phòng bị, chân trần bước trên tấm thảm mềm, thướt tha đi về phía hắn. Cái nên thấy hay không nên thấy, tự nhiên đều đã thu hết vào đáy mắt.

Chỉ là hắn không biết, nàng tự nhiên như vậy có phải vì đã quen làm thế trước mặt Thịnh Thời An hay không.

Đôi mắt Hoắc Phỉ Uyên tối đi mấy phần, bước chân ra khỏi cung càng nhanh hơn.

Dạ Ninh đã chờ bên ngoài, thấy người liền bước nhanh tới: “Hôm qua núi Nhạn Minh đại thắng, Thẩm thống lĩnh vẫn đang chờ ngài trong quân doanh.”

“Bảo Thẩm Diệu trở về đi. Hiện tại mọi việc đều lấy đại hôn của công chúa làm trọng, một đám tiểu tặc ở núi Nhạn Minh không đáng lo ngại.”

Dạ Ninh đi theo sau Hoắc Phỉ Uyên, im lặng không dám ho he.

Người của phủ Công chúa này ai nấy đều như thiếu mất một dây thần kinh vậy. Gia nhà hắn sớm đã được thánh thượng thân phong làm tướng quân Kiêu Kỵ Doanh, quan hàm nhị phẩm, cái danh hiệu Thế tử Hầu phủ kia có hay không, căn bản không quan trọng.

Lại còn kêu một tiếng lại một tiếng “công tử”...

Thật sự coi gia nhà hắn ta giống như tên công tử chơi bời lêu lổng ăn chơi trác táng Thịnh Thời An kia sao?

****

Mùng chín tháng năm.

Cả kinh thành đổ ra đường. Gió xuân khẽ lay cành liễu, phố phường rực rỡ điểm trang. Nữ tử nhà ai cũng xiêm y lộng lẫy, ngẩng cao đầu ngóng đợi.

Hôm nay là ngày Nguyệt công chúa xuất giá.

Ở Tấn Nam, Nguyệt công chúa là hình mẫu mà mọi nữ tử đều noi theo. Công chúa không thường xuất hiện trước dân chúng, nhưng chỉ một lần du ngoạn vào tiết Thượng Tị, một cái nhìn thoáng qua đã khiến kiểu trang điểm “Lê Hoa Lạc Thần” của nàng nhanh chóng nổi danh khắp kinh thành.

Cho đến tận tháng năm, đóa hoa nhỏ điểm trên trán mỗi nữ tử kinh thành vẫn là một bông lê hoa trắng phớt hồng, nhấn thêm một nốt chu sa.

Lúc này trong Tinh Nguyệt Các, mái tóc đen như lụa của Tống Hi Nguyệt đang buông xõa ngang eo. Vân Tước búi tóc cho nàng, trong khi mọi người trong phủ Công chúa tuy bận rộn nhưng vẫn đâu vào đấy.

Một hàng cung nữ tay bưng khay sơn mài, uyển chuyển như mây xuyên qua từng lớp sa mỏng và rèm châu rồi đồng loạt quỳ xuống.

“Chúc mừng công chúa đại hôn...”

Băng Hạ từ sau tấm rèm bước ra: “Tất cả vào đi.”

Vân Tước cẩn thận trang điểm cho Tống Hi Nguyệt. Lông mày cong tựa trăng khuyết, môi hình trái tim, mũ phượng bằng vàng chạm khắc bảo thạch, tất cả đều là thành quả của những ngày tháng chuẩn bị tỉ mỉ.

Vân Tước dùng bút lông nhỏ chấm son, định tô nốt hoa điền trên trán cho nàng.

Tống Hi Nguyệt đột nhiên nói: “Bỏ hoa điền đi.”

Tay Vân Tước khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn công chúa.

Theo phong tục Tấn Nam, nữ tử xuất giá sẽ trang điểm hoa văn phủ kín trán và má, càng rực rỡ phức tạp càng tốt. Với công chúa thì càng phải lộng lẫy, vì đó là biểu tượng của thân phận cao quý.

“Vẽ màu đỏ trông rườm rà, ta không thích. Dùng... dùng trân châu thay thế đi.”

Trân châu... Vân Tước nhìn chiếc hộp đựng ngọc trai, mỉm cười: “Dùng trân châu thay thế hoa văn trên mặt, hẳn sẽ rất độc đáo.”

Tống Hi Nguyệt cười: “Vậy cứ làm thế đi.”

“Hoàng hậu nương nương giá đáo...”

Hoàng hậu vừa tới, Tống Hi Nguyệt lập tức đứng dậy nghênh đón. Hôm nay Khương hoàng hậu dĩ nhiên cũng mặc trang phục lộng lẫy: “Ngoan, mau ngồi xuống đi.”

Tống Hi Nguyệt ngồi lại, Vân Tước vững vàng giữ mũ phượng cho nàng.

Khương hoàng hậu vui mừng nhìn con gái bảo bối, hài lòng gật đầu: “Rất đẹp, Nguyệt Nhi của ta rất đẹp.”

Tống Hi Nguyệt mím môi cười.

Ánh mắt Khương hoàng hậu dừng lại trên trán nàng: “Dùng trân châu làm hoa văn tuy đẹp nhưng hơi nhạt nhòa. Cứ điểm thêm hoa văn ở hai bên má đi, dùng keo a giao dán lại.”

Vân Tước hành lễ: “Vâng...”

Tống Hi Nguyệt nghiêng đầu, nũng nịu: “Mẫu hậu trang điểm cho con đi.”

“Nguyệt Nhi lớn thế này rồi mà còn thích làm nũng.” Khương hoàng hậu cười.