Chương 13

Tống Hi Nguyệt cắn răng: “Cứ gặp ở đây đi.”

Hai người sắp thành thân rồi, không lý do gì lại xa cách như vậy.

Lúc Hoắc Phỉ Uyên đứng chờ bên ngoài ngoại điện, tiểu cung nữ truyền lời tiến lên: “Công tử, công chúa mời ngài vào.”

Hoắc Phỉ Uyên khựng lại, nhìn về phía nội điện.

Tống Hi Nguyệt đang dựa nghiêng trên giường nhỏ liền vội vàng ngồi thẳng dậy, nhưng vừa ngồi thẳng lại thấy hối hận, bèn dựa xuống như cũ. Kết quả vẫn cảm thấy không ổn, nàng vừa định ngồi thẳng lại thì Hoắc Phỉ Uyên đã bước vào.

Tống Hi Nguyệt căng thẳng cắn vào đầu lưỡi, đành cứ thế dựa người vào gối.

Lúc Hoắc Phỉ Uyên đứng ngoài rèm châu nhìn vào trong, chỉ thấy một bóng hình kiều diễm đang dựa nghiêng trên giường nhỏ. Một đôi chân ngọc nhỏ nhắn không mang giày vớ, trắng ngần lóa mắt.

Đôi mắt phượng hẹp dài của Hoắc Phỉ Uyên khẽ nheo lại. Hắn không kìm được mà nghĩ, lúc Thịnh Thời An đến phủ Công chúa, có phải nàng cũng như thế này không?

“Thần tham kiến công chúa.”

“Không cần đa lễ.”

Hôm nay Tống Hi Nguyệt mặc bộ váy sa màu tím nhạt, trang điểm nhẹ nhàng nhưng lại ngầm toát lên vẻ quyến rũ. Giọng nàng nghe có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã thấp thỏm không yên.

Người này... rốt cuộc đến làm gì vậy?

Như thể nghe thấu tiếng lòng nàng, Hoắc Phỉ Uyên không đợi Tống Hi Nguyệt mở lời đã trực tiếp bẩm báo: “Thần đến đây là muốn hỏi ý kiến công chúa về việc sắp xếp yến tiệc tối mai.”

Tống Hi Nguyệt ngẩn người: “Sắp xếp yến tiệc?”

“Dĩ nhiên. Ngày mai là đại hôn của công chúa, trong Hầu phủ đều đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, nhưng không biết khẩu vị của công chúa thế nào. Thực đơn cho yến tiệc tối mai cần công chúa xem qua.”

Tống Hi Nguyệt nhìn qua lớp rèm châu. Hoắc Phỉ Uyên quanh năm mặc áo đen sẫm màu, chất vải tựa như có ánh kim chảy xuôi. Dáng người hắn rất đẹp, chỉ là đôi mắt quá lạnh lùng khiến người ta sợ hãi.

Nghe đồn từ khi hắn nắm binh quyền đến nay, ra tay quyết đoán không chút lưu tình. Một người như vậy lại vì chuyện cỏn con như món ăn trong yến tiệc mà đích thân đến hỏi ý kiến nàng, điều này khiến Tống Hi Nguyệt có chút kinh ngạc.

Vân Tước thấy nàng hồi lâu không trả lời, bèn nhỏ giọng nhắc: “Công chúa?”

Tống Hi Nguyệt giật mình hoàn hồn: “Đều... đều được cả. Hầu phủ có lòng, ta thế nào cũng được.”

Hoắc Phỉ Uyên: “Vâng.”

Hai người rơi vào im lặng.

Tống Hi Nguyệt cắn môi: “Công tử nếu... còn có những chuyện nhỏ như vậy, không cần cố ý đến hỏi, cứ cho người đến báo là được.”

Hoắc Phỉ Uyên đáp: “Vâng. Vi thần cáo lui.”

“Khoan đã!”

Bóng lưng Hoắc Phỉ Uyên khựng lại, có chút ngạc nhiên.

Tống Hi Nguyệt từ trên giường nhỏ đứng dậy, nhận lấy chiếc quạt tròn Vân Tước đưa, che nửa dung nhan yêu kiều, chậm rãi tiến lên.

Qua lớp rèm châu và chiếc quạt tròn, Hoắc Phỉ Uyên không nhìn rõ mặt nàng, chỉ thấy đôi mắt đào hoa trời sinh long lanh như nước. Lớp sa mềm trên cánh tay thiếu nữ theo động tác giơ quạt khẽ trượt xuống, để lộ làn da trắng mịn tựa ánh trăng, khắc sâu vào đáy mắt Hoắc Phỉ Uyên.

Lông mi dài của Tống Hi Nguyệt khẽ run, nàng không ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta... ta không thích mùi rượu. Rượu hợp cẩn trong yến tiệc tối mai, có thể đổi thành rượu trái cây được không?”

Trước hôn lễ nam nữ không nên gặp mặt. Hôm qua là do có việc gấp thì không nói, hôm nay hôn sự đã định, Tống Hi Nguyệt tự nhiên ý thức được thân phận của mình.

Đôi mắt Hoắc Phỉ Uyên dần trở nên thâm trầm, yết hầu khẽ chuyển động. Trong không khí dường như lại lan tỏa hương hoa dành dành dìu dịu.

Hắn cúi đầu, vẫn đáp: “Vâng.”

Ba chữ “vâng” liên tiếp, đủ chứng minh sự tôn trọng của hắn đối với nàng. Tống Hi Nguyệt nghĩ vậy.

“Vậy thì làm phiền công tử... Nguyệt Nhi không còn chuyện gì khác nữa.”

Nàng tự xưng là Nguyệt Nhi trước mặt hắn.

Đôi mắt Hoắc Phỉ Uyên khẽ động, một tia cảm xúc lóe lên rồi nhanh chóng biến mất. Hắn chắp tay hành lễ, quay người rời đi.

Băng Hạ chậm rãi tiến lên, quỳ xuống xỏ giày cho Tống Hi Nguyệt: “Hoắc công tử... quả là chu đáo.”

Tống Hi Nguyệt giật mình, lúc này mới nhận ra vừa rồi mình vội đứng dậy mà đi chân trần ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lập tức đỏ bừng. Nam nữ thụ thụ bất thân, chân của nữ tử sao có thể tùy tiện cho người khác xem?

“Các... các ngươi sao không nhắc ta...” Giọng điệu nũng nịu mang theo mấy phần xấu hổ.

Băng Hạ nhỏ giọng đáp: “Người đứng dậy quá đột ngột, nô tỳ cũng không kịp để ý...”