Hoắc Phỉ Uyên bồi thêm: “Hoàng thượng và nương nương yên tâm, công chúa ở Hầu phủ tuyệt đối sẽ không phải chịu chút uất ức nào.”
Lời hứa này đủ chân thành tha thiết.
Con gái mình tùy hứng đến mức nào, Càn Nguyên Đế biết rõ. Nhưng thấy Tống Hi Nguyệt kiên quyết, Hoắc Phỉ Uyên lại thuận lòng, ông ta cũng đành gật đầu đồng ý.
Còn Khương hoàng hậu lại càng chiều chuộng Tống Hi Nguyệt. Trong mắt bà, con gái gả cho ai cũng không sao, chỉ cần có bà ở đây, không ai có thể bắt nạt được nàng. Nam nhân ấy à, thích thì dùng, không thích thì vứt đi là được.
Thế là chuyện này cứ thế mà định.
Hôn lễ xa hoa lộng lẫy dưới ánh sao trời, trong nháy mắt đã đổi vai nam chính. Chuyện này được giữ kín như bưng. Ngoài một số người biết chuyện, thì phủ Thừa tướng hoàn toàn bị Càn Nguyên Đế phong tỏa tin tức, không lọt một kẽ hở.
Con gái đường đường là công chúa mà chịu uất ức lớn như vậy, cũng phải để phủ Thừa tướng nếm trải cảm giác thế nào là “tự làm tự chịu”. Vì vậy, người do Khương hoàng hậu phái đi cũng tạm thời nhận lệnh dừng việc bắt Thịnh Thời An về.
Hai ngày nay, đột nhiên Lưu thị cảm thấy lo lắng.
“Chuyện này là sao vậy? Ngày mai là đại hôn rồi, sao An nhi vẫn chưa về? Trong cung cũng chưa có tin tức hoãn hôn lễ!”
Thịnh Vinh trong lòng cũng thấp thỏm không yên. Lần này con trai gây họa tày đình, Càn Nguyên Đế không những không trách tội mà còn hạ lệnh bảo ông ta cứ yên tâm chuẩn bị hôn sự, hai ngày nay không cần vào triều. Sự bình yên khác thường này khiến Thịnh Vinh bất an.
Lưu thị trấn an trượng phu: “Hi Nguyệt công chúa thích Thời An, tự khắc sẽ biết cảm thông, ông lo lắng cái gì.”
“Bà thì biết cái gì!” Thịnh Vinh gắt lên.
Dù vậy, hôn lễ vẫn được chuẩn bị như thường lệ, cả phủ Thừa tướng đành âm thầm cầu mong công tử nhà mình sớm về kinh.
Tống Hi Nguyệt ngồi trên lầu Tinh Nguyệt Các, lơ đãng cho cá ăn.
Vân Tước bưng khay sơn mài tiến lên: “Công chúa, dùng chút tổ yến nhé? Nhà bếp nhỏ vừa mới chưng cùng sữa bò.”
Tống Hi Nguyệt liếc nhìn đàn cá trong bể. Con cá này trước đây là do Thịnh Thời An bắt tặng nàng, toàn thân vàng đỏ óng ánh, vô cùng đẹp. Nàng đặt thức ăn sang một bên, nói với Vân Tước: “Đợi đến ngày mai hãy thả những con cá này đi.”
Vân Tước sững lại: “Những con này... trước đây đều là những con mà công chúa thích nhất mà...”
“Thích thì sao? Chúng bị người ta bắt về, nhốt trong bể cá này mất đi tự do. Chi bằng thả đi, sau này trời cao biển rộng, mặc sức vẫy vùng.”
“Vâng...”
Tống Hi Nguyệt vén váy bước vào trong điện.
Vân Tước theo sau hỏi: “Vậy những thứ chúng ta chuẩn bị trước đây...?”
“Cứ như thường lệ, nên mang theo cái gì thì một món cũng không được thiếu.”
“Vậy còn áo cưới?” Bộ áo cưới trước đây đã bị Tống Hi Nguyệt phá hỏng.
Lông mày Tống Hi Nguyệt khẽ nhíu lại: “Bộ đó xui xẻo, không cần nữa. Cứ dùng lễ phục phong tước của mẫu hậu đi, lát nữa ngươi đến hỏi mượn người.”
Vân Tước và Băng Hạ nhìn nhau. Lễ phục phong tước của Hoàng hậu nương nương dùng làm áo cưới cho công chúa cũng không phải là không xứng, chỉ là...
“Đúng rồi, gỡ hết mấy viên dạ minh châu và trân châu trên bộ áo cưới cũ xuống cho bổn công chúa. Đó đều là tiền của phụ hoàng! Dựa vào đâu lại vì họ mà lãng phí!”
Băng Hạ cười: “Nô tỳ đi làm ngay!”
Tống Hi Nguyệt thấy lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nàng bưng bát tổ yến Vân Tước vừa đưa, khẽ cởi giày, hai chân hơi co lại, nghiêng người tựa vào chiếc giường nhỏ.
“Công chúa.” Bên ngoài lại có tiểu cung nữ đến truyền lời.
Vân Tước vén rèm bước ra: “Chuyện gì?”
“Hoắc công tử cầu kiến.”
“Khụ, khụ!”
Tống Hi Nguyệt sau rèm châu bị sặc sữa bò, ho khan liên tục.
Cung nữ bên cạnh vội vàng tiến lên vỗ nhẹ lưng nàng, đưa khăn tay.
“Hắn... hắn đến làm gì? Trước... trước hôn lễ nam nữ không nên gặp mặt mà.” Tống Hi Nguyệt nói câu này mà chính mình cũng không có chút tự tin, bởi tối hôm qua chính nàng là người chủ động đến tìm hắn.
Tiểu cung nữ cung kính đáp: “Hoắc công tử nói có việc quan trọng cần bàn với công chúa.”
Tống Hi Nguyệt chột dạ đặt bát tổ yến xuống. Hôn sự này vốn đã đặc biệt, nàng cũng không thể dùng lý do bình thường để từ chối, huống hồ... ngày mai hai người đã thành thân rồi...
“Vậy... vậy mời hắn vào đi.”
“Vâng.”
Băng Hạ hỏi: “Công chúa, có cần dời đến tiền điện không ạ?”