Một người từ dưới mái nhà nhảy xuống, chính là ám vệ lúc nãy – Dạ Ninh. Hắn ta vô cùng khó hiểu: “Gia... chuyện... chuyện này rốt cuộc là sao ạ? Tước vị gì chứ? Danh hiệu Thế tử kia nếu ngài để mắt đến, chẳng phải đã sớm là vật trong túi rồi sao?”
Hoắc Phỉ Uyên lúc không cười quả thực lạnh như băng, nhưng lúc cười lên lại càng đáng sợ hơn, ví dụ như bây giờ.
Hắn chậm rãi mở lại lá thư kia, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt giấy: “Thú vị.”
Dạ Ninh đầu óc rối bời, ghé sát lại xem thử, đồng tử lập tức mở to: “Gia, lá thư... lá thư này thật sự là ngài viết ạ!”
Dạ Ninh kinh ngạc như vậy không phải không có lý do. Chỉ qua cuộc đối thoại vừa rồi, Hi Nguyệt công chúa này bị ai lừa mà lại tin vào vụ giao dịch vô lý ấy, rồi thật sự đến phủ Vĩnh Ninh Hầu tìm gia nhà hắn ta. Mà nhìn nét chữ này, xác thực là bút tích của gia!
Hoắc Phỉ Uyên nhàn nhạt liếc hắn ta một cái, thần sắc khó đoán.
“Ngươi nói xem?”
Dạ Ninh ngẩn người, một chữ cũng không thốt nên lời.
Hoắc Phỉ Uyên đã quay người rời đi.
Dạ Ninh sững sờ giây lát rồi vội đuổi theo: “Gia, ngài... ngài thật sự muốn cưới Hi Nguyệt công chúa sao?”
Đã là giờ Tý.
Hoắc Phỉ Uyên vẫn ngồi trước bàn, chăm chú nhìn lá thư.
Giọng điệu và nét chữ trong thư quả thực rất giống hắn. Hoắc Phỉ Uyên dùng từ “giống”, bởi vì hắn không đời nào chủ động gửi một lá thư như vậy đến phủ Công chúa vào lúc này.
Nhưng nội dung trong thư hắn biết tám phần, hai phần còn lại là những việc hắn định làm mà chưa kịp làm.
Có kẻ đang khıêυ khí©h hắn, một cách rất trực tiếp.
Còn về nha đầu kia... Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên dần trở nên thâm trầm tựa hồ nước sâu không thấy đáy.
Gan lớn thật, dám đến thăm dò hắn.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ sinh động vừa rồi của Tống Hi Nguyệt, Hoắc Phỉ Uyên lại khẽ cười.
Có kẻ khıêυ khí©h hắn, đồng thời còn tặng hắn một món quà ra mắt. Chậc, đối thủ như vậy, thật muốn gặp một lần.
...
“Vân... Vân Tước, vừa rồi... ta có lộ ra vẻ sợ sệt không?”
Vân Tước ngồi cùng Tống Hi Nguyệt trên xe ngựa. Tiểu cô nương nhà mình rõ ràng sợ muốn chết, ra ngoài rồi vẫn căng thẳng túm chặt váy áo, cực kỳ không tự nhiên.
“Người là công chúa, tự có uy nghiêm, sao có thể sợ sệt được?”
“Vậy thì tốt rồi...” Tống Hi Nguyệt thở hắt ra: “Ta... ta thật sự có chút sợ hắn.”
Vân Tước không hiểu: “Vậy tại sao người lại...”
“Theo phân tích của Hoắc Phỉ Uyên, ta gả cho hắn quả thực tốt hơn gả cho Thịnh Thời An. Chẳng phải hắn ta cứ khăng khăng rằng ta sẽ chờ hắn ta, sẽ hết lần này đến lần khác nhượng bộ sao? Vậy thì hãy để nhà họ Thịnh nhìn xem, thế nào gọi là công dã tràng.”
Vân Tước im lặng.
“Dù sao cũng có khế ước làm chứng. Một năm sau, đường dương quan ta đi, cầu độc mộc hắn bước, đôi bên đều không tổn thất gì.”
Tống Hi Nguyệt chỉnh lại váy áo, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “A! Ta quên mất! Ta chỉ lo đồng ý chuyện khế ước mà quên hỏi chuyện quan trọng.”
“Rốt cuộc công chúa muốn hỏi gì?”
Tống Hi Nguyệt cắn môi.
Trong thư chỉ nhắc về giấc mơ đầu tiên của nàng, còn giấc mơ thứ hai... Tống Hi Nguyệt không dám hỏi, cũng không biết phải hỏi thế nào.
Đây cũng là lý do nàng đồng ý hôn sự này. Gả cho Hoắc Phỉ Uyên, liệu có thể lén lút dò la được nhiều chuyện về Huyền Thiết Binh không? Liệu có thể tránh được tai họa đẫm máu đó không?
****
Trong Dưỡng Tâm Điện, Càn Nguyên Đế và Khương hoàng hậu ngồi cạnh nhau. Đối diện là Hoắc Phỉ Uyên với vẻ mặt chân thành, mỉm cười điềm đạm.
Càn Nguyên Đế ho khan một tiếng: “Khụ, ái khanh đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Trên đường đến đây, Hoắc Phỉ Uyên đã nhận được thư của Tống Hi Nguyệt.
Trong thư nói để không làm Khương hoàng hậu và Càn Nguyên Đế lo lắng, Tống Hi Nguyệt nhất quyết nói mình đã thay lòng đổi dạ, tuyệt đối không nhắc đến chuyện khế ước, hy vọng Hoắc Phỉ Uyên cũng giữ lời hứa, đừng lỡ miệng.
Hoắc Phỉ Uyên chậm rãi đáp: “Thần có thể cưới công chúa, là tam sinh hữu hạnh.”
Càn Nguyên Đế và Khương hoàng hậu nhìn nhau, đặc biệt là Càn Nguyên Đế, trong lòng ông ta có phần lúng túng.
Vốn ông ta vô cùng coi trọng và tán thưởng Hoắc Phỉ Uyên, cũng từng có ý định ban hôn. Nhưng sự kiêu căng tùy hứng và tấm lòng si mê Thịnh Thời An của con gái ông ta, cả kinh thành đều biết. Bây giờ Hoắc Phỉ Uyên lại đồng ý hôn sự này khiến Càn Nguyên Đế có chút bất ngờ.