Tống Hi Nguyệt cắn môi, giọng điệu rõ ràng là rụt rè nhưng lại pha lẫn nét bướng bỉnh, dường như còn có chút tức giận vì Hoắc Phỉ Uyên đang giả vờ ngốc nghếch.
“Thư do chính tay Hoắc công tử gửi đến phủ Công chúa, sao mới đó đã quên rồi? Vừa rồi ta đã bẩm báo với mẫu hậu, chẳng lẽ Hoắc công tử muốn hại ta trở thành trò cười cho thiên hạ sao?”
Hắn hại nàng trở thành trò cười? Hoắc Phỉ Uyên suýt nữa thì bật cười vì tức giận.
Kẻ nhẫn tâm khiến nàng trở thành trò cười, chẳng phải là vị ca ca tốt mà nàng yêu tha thiết bao năm nay sao?
Dù sao Hoắc Phỉ Uyên cũng đã lăn lộn nơi quan trường, lúc này chỉ cần tập trung một chút là lấy lại bình tĩnh: “Công chúa có mang thư đến không?”
“Dĩ nhiên!”
Quả thực lá thư đó khiến Tống Hi Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhưng trong thư phân tích lợi hại đâu ra đấy, câu nào câu nấy đều sắc bén. Nàng không thể không thừa nhận, sau khi đọc xong, nàng hoàn toàn bị thuyết phục.
Hoắc Phỉ Uyên nhanh chóng nhận lấy. Đọc xong, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn khẽ nheo lại, dường như đang trầm tư.
“Công chúa cảm thấy những lời trong thư này có lý?”
Tống Hi Nguyệt gật đầu, rất không tình nguyện thừa nhận: “Phải, ta cảm thấy có lý. Hơn nữa...” Còn rất chính xác.
Trong thư đã phân tích tường tận mọi chuyện trong quá khứ của Thịnh Thời An, bao gồm cả những việc Tống Hi Nguyệt nghe được ở Tư Nhạc Phường nửa ngày trước, phân tích rõ ràng mối quan hệ lợi hại của phủ Thừa tướng, tính cách của Lâm Loan.
Thậm chí, thư còn chỉ ra những điều Tống Hi Nguyệt sẽ phải đối mặt sau khi gả cho Thịnh Thời An, mà những điều này... lại trùng khớp một cách bất ngờ với giấc mơ của nàng.
Đêm nay nàng đến đây, không chỉ để đạt được thỏa thuận với Hoắc Phỉ Uyên, mà còn muốn hỏi hắn làm sao biết được những chuyện này và những giấc mơ kỳ lạ kia rốt cuộc là sao.
Tống Hi Nguyệt tuôn ra hết suy nghĩ của mình. Dĩ nhiên, chuyện trong mơ nàng có nói dối một chút, nửa thật nửa giả, cũng không ảnh hưởng đến việc nàng thăm dò Hoắc Phỉ Uyên.
Hoắc Phỉ Uyên vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe.
“Cho nên, Hoắc mỗ vì vị trí Thế tử mà giao dịch với công chúa. Lần đại hôn này vẫn cử hành như thường lệ, ta phối hợp với công chúa, thời hạn khế ước là một năm?”
Tống Hi Nguyệt gật đầu.
“Một năm sau, Hoắc mỗ có được tước vị sẽ cùng công chúa hòa ly?”
Tống Hi Nguyệt lại gật đầu.
Hoắc Phỉ Uyên bật cười.
“Thần không hiểu.”
“Ngươi... ngươi không hiểu gì?”
“Vụ giao dịch này hoàn toàn không có lợi cho công chúa. Công chúa là cành vàng lá ngọc, hạ giá lấy Hoắc mỗ chỉ để mưu cầu tiền đồ cho Hoắc mỗ thôi sao?”
Khóe miệng Tống Hi Nguyệt giật giật. Hình như... đúng là có hơi không đáng.
“Công chúa có từng nghĩ đến, ngộ nhỡ Hoắc mỗ nếm được mùi vị ngon ngọt của việc làm phò mã... không cần vị trí Thế tử này nữa, thì công chúa phải làm sao?”
Mặt Tống Hi Nguyệt đỏ bừng.
“Đừng... đừng nói bậy. Cái... cái gì mà mùi vị chứ? Khế ước giấy trắng mực đen rõ ràng, ký tên đóng dấu, tự nhiên sẽ có hiệu lực.”
Trong bóng đêm, Hoắc Phỉ Uyên nhìn tiểu cô nương trước mặt. Rõ ràng là căng thẳng muốn chết, lại cứ cố giả vờ bình tĩnh, đôi tay nhỏ bé vò nát cả váy áo nhưng vẫn không chịu cúi đầu nửa phần.
Chậc.
Bộ dạng này mà cũng đòi đến thăm dò hắn sao?
“Rốt cuộc ngươi có đồng ý không?”
Tống Hi Nguyệt vừa dứt lời đã thấy hối hận. Rõ ràng là hắn viết thư mời, sao bây giờ lại giống như nàng đang cầu xin hắn vậy? Tình thế đảo ngược từ lúc nào thế này?
Hoắc Phỉ Uyên khẽ nhếch môi, từ trong bóng tối chậm rãi bước ra. Lúc này, Tống Hi Nguyệt mới ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người hắn.
“Chuyện tốt như vậy, sao thần lại không đồng ý? Nếu Thịnh công tử đã không cần công chúa nữa...”
Lông mày Tống Hi Nguyệt khẽ nhíu lại.
Hoắc Phỉ Uyên nói xong câu này cũng khựng lại. Lời này xem như mạo phạm, vậy mà nàng lại không tức giận.
Hắn đổi giọng, cung kính và chân thành hơn: “Thần nhất định sẽ dốc hết sức mình phối hợp với công chúa vào ngày đại hôn.”
“Tốt.” Tống Hi Nguyệt đáp: “Ngày mai, hy vọng phủ Vĩnh Ninh Hầu đều chuẩn bị mọi thứ thỏa đáng.”
Nói xong, Tống Hi Nguyệt liền quay người đi ra ngoài.
Cửa mở, Vân Tước lập tức tiến lên đỡ nàng.
“Vi thần cung tiễn công chúa...”
Sau khi Tống Hi Nguyệt đi khuất, Hoắc Phỉ Uyên mới chậm rãi thu lại nụ cười.