Năm Càn An thứ ba, tháng năm.
Trời đã về khuya, vì đã đến giờ giới nghiêm nên khắp nơi đều đóng cổng. Hoàng thành uy nghi chìm trong một màu đen, lúc này chỉ còn phủ Công chúa vẫn sáng rực đèn hoa, náo nhiệt vô cùng.
Ba ngày nữa chính là ngày đại hôn của Nguyệt công chúa.
Vì hôn sự này, cả phủ Công chúa đã bận rộn suốt nửa năm trời. Vân Tước chân bước nhẹ nhàng, trên tay bưng một khay sơn mài, theo sau là hơn mười cung nữ, nhanh chóng đi đến nơi ở của công chúa là Tinh Nguyệt Các.
“Công chúa, đây là trang sức Thượng Y Cục vừa mới đưa tới, người có muốn xem qua không ạ?”
Trong Tinh Nguyệt Các, một thiếu nữ tóc đen buông xõa ngang vai đang ngồi trước tấm gương đồng. Nàng mặc y phục màu hồng, má phấn môi đào, ngón tay thon dài trắng nõn đang cầm từng món trang sức trên bàn ướm thử lên búi tóc. Cầm lên, đặt xuống, tiếng va chạm leng keng là âm thanh trong trẻo duy nhất trong phòng.
Giọng nói mềm mại ngọt ngào đặc trưng của thiếu nữ mang theo một tia nũng nịu: “Vân Tước, ngươi mau giúp ta với, ta thật sự không biết chọn thế nào nữa.”
Vân Tước cười, đặt khay sơn mài xuống rồi đi tới: “Công chúa đừng động, để nô tỳ.”
Từng món trang sức được thử qua nhưng thiếu nữ vẫn không vừa ý. Nàng phồng má, trông như đang hờn dỗi: “Những thứ này làm không có tâm! Chẳng đẹp chút nào!”
Vân Tước bật cười: “Công chúa, những món này đã được thợ thủ công chuẩn bị từ nửa năm trước. Viên minh châu trên đây là viên duy nhất có thể tỏa ra ánh xanh lam vào ban đêm, là độc nhất vô nhị ở kinh thành này đó.”
“Không thích, không thích, chính là không thích!”
Những người bên dưới đều hết cách. Nếu Nguyệt công chúa không vừa ý thì phải làm lại.
Nhưng ngày kia đã là đại hôn, làm sao còn kịp nữa.
“Thôi thôi, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta đến cung của mẫu hậu xem sao, chỗ mẫu hậu có rất nhiều trang sức đẹp. Hôm nay cứ như vậy đi.”
Vân Tước quay người vẫy tay với những người bên dưới, tất cả cung nữ liền lui ra. Nàng một mình tiến lên, nói: “Công chúa, để nô tỳ thay y phục cho người.”
“Được.”
Vân Tước vừa giúp Tống Hi Nguyệt thay y phục vừa nói: “Bây giờ công chúa đã lớn, cũng sắp xuất giá rồi. Đến phủ Thừa tướng, ngàn lần không được tùy hứng như vậy nữa.”
Tống Hi Nguyệt gật đầu rồi lại lắc đầu: “Thời An ca ca sẽ bảo vệ ta.”
Động tác của Vân Tước khựng lại, đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp: “Công chúa... không có ai đáng để người tin tưởng cả đời đâu. Từ nhỏ nô tỳ đã nhìn người cho đến lúc trưởng thành, người có tính tình đơn thuần, phủ Thừa tướng lại đông người phức tạp, xin người hãy nhớ phải cẩn thận.”
Tống Hi Nguyệt quay đầu lại, nhìn nàng một lúc rồi cười: “Ai nói vậy, Vân Tước chính là người đáng để Nguyệt Nhi tin tưởng cả đời.”
Vân Tước nghe vậy lại sững người, một lát sau cũng bất đắc dĩ cười: “Trời đã khuya, công chúa nghỉ ngơi đi.”
Đêm nay đến giờ Tý, gió lớn nổi lên, mưa như trút nước. Tống Hi Nguyệt khi ngủ thích cuộn tròn người lại, rúc vào một góc giường như một chú mèo Ba Tư quý phái.
Chỉ là đêm nay, chú mèo này không biết đã gặp ác mộng gì mà lại nức nở trong giấc mộng, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay nhăn lại, miệng còn lẩm bẩm: “Đừng mà, đừng mà...”
Một tiểu thái giám cầm ô đi đến trước cửa phủ Công chúa. Nửa người hắn ta đã ướt sũng nhưng bước chân lại rất nhanh.
“Có chuyện gì mà vội vàng thế?”
“Chuyện lớn rồi, ngươi mau đi bẩm báo một tiếng, nói là nô tài có việc quan trọng cần gặp Vân Tước cô nương.”
Tiểu thái giám gác cổng thấy hắn ta như vậy, trong lòng đại khái cũng hiểu không phải chuyện nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Ta đi ngay.”
Lúc Vân Tước khoác áo choàng đến đại điện, tiểu thái giám kia đang quỳ trên đất. Nàng là chưởng sự cô cô của phủ Công chúa, lại rất được lòng công chúa và Hoàng hậu, trong mắt tất cả hạ nhân cũng là nửa chủ tử.
“Chuyện gì?”
“Thưa cô nương, nô tài vừa nhận được tin, Thịnh công tử đã rời khỏi kinh thành ngay trong đêm!”
Tất cả cung nữ thái giám trong đại điện đều kinh ngạc ngẩng đầu. Sắc mặt Vân Tước cũng gần như sụp đổ ngay lập tức: “Nói rõ hơn!”
“Nô tài cũng không rõ chi tiết, chỉ biết mật thám do chúng ta cài trong phủ Thừa tướng báo lại, nói là sáng nay Thịnh công tử nhận được một bức thư, lúc đó đã có chút không ổn. Đến tối, ngài ấy đã rời kinh thành ngay trong đêm!”