Hành lang tầng hai rất tối, từ khe cửa phòng nghỉ hé mở, một chút ánh sáng vàng lọt ra.
Cô ta nhân cơ hội liếc qua khe cửa hé mở, thấy một góc váy dài chấm đất, chỉ thoáng nhìn qua đã thấy không một nếp nhăn, tựa như lụa thượng hạng, lại giống như những gợn sóng mềm mại trên mặt hồ.
Là Đường Hối ở bên trong sao?
Nhưng chưa đợi cô ta nhìn rõ, cánh cửa đã nhanh chóng đóng chặt lại, ánh sáng vàng cũng vụt tắt.
Phóng viên Lâm có chút tiếc nuối thu lại ánh nhìn, vừa có vệ sĩ, vừa có thư ký. Xem ra người bên trong đúng là Đường Hối rồi.
Chỉ tiếc.
Khó khăn lắm mới lên được đây, vậy mà chỉ có thể nhìn thấy một góc váy của nữ vương.
Nhưng màu sắc của chiếc váy này?
Phóng viên Lâm thoáng băn khoăn – rồi lại nhìn về phía cổ tay áo sơ mi trắng của Tùy Thu Thiên, dường như có một dải lụa buông thõng xuống, ẩn hiện lay động dưới cổ tay áo.
Nhưng, màu sắc này sao lại hơi giống chiếc váy dạ hội của Đường Hối vậy nhỉ?
Tùy Thu Thiên chú ý đến ánh mắt của cô ta, im lặng một lát, rồi lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.
“Phóng viên Lâm.”
Thư ký Tô che khuất tầm nhìn của phóng viên: “Cô Đường đã sắp xếp khu vực nghỉ ngơi cho các vị ở dưới lầu, cô có thể xuống đó chờ trước, nếu có câu hỏi, cô có thể tham gia phiên hỏi đáp dành cho báo chí sau sự kiện.”
“Tôi hiểu rồi.” Phóng viên Lâm gật đầu, biết hôm nay chắc không có cơ hội.
Lại nhìn về phía Tùy Thu Thiên đang đứng thẳng tắp bên cạnh, mắt đảo một vòng, giọng điệu thân thiện:
“Tôi chỉ là thấy hợp cạ với cô vệ sĩ này nên muốn nói chuyện thêm chút thôi, chứ không có ý làm phiền cô Đường.”
Tùy Thu Thiên nhíu mày.
Cô “hợp cạ” với người này từ khi nào?
Cô vừa định mở miệng phủ nhận. Ngay sau đó thư ký Tô lại nói trước:
“Phóng viên Lâm.”
Cô ấy nhìn phóng viên: “Cô Đường bảo tôi nhắn cho cô một câu.”
“Lời gì vậy?” Phóng viên Lâm tươi cười.
Tùy Thu Thiên có chút khó hiểu, khẽ mím môi, chẳng lẽ Đường Hối quen phóng viên này?
Kết quả ngay sau đó, thư ký Tô mở miệng: “Cô Đường nói...”
Gương mặt vẫn tươi cười, giọng điệu rất lịch sự:
“Cô vệ sĩ của cô ấy không thích tiếp xúc với người lạ, mong cô đừng cứ bám lấy cô ấy để hỏi han nữa.”
Tùy Thu Thiên đứng hình.
Phóng viên Lâm đầu tiên ngây người một lúc, sau đó liền dùng ánh mắt là lạ nhìn Tùy Thu Thiên, nếu cô ta không nghe nhầm thì câu nói được truyền đạt này hình như còn nhấn mạnh...
“Cô vệ sĩ của cô ấy.”
Ồ, của cô ấy.
Của Đường Hối.