Chương 3: Trọng sinh

"Tốt lắm Thẩm khanh! Trẫm vốn chỉ biết văn chương của ngươi là gấm hoa thêu dệt, không ngờ tranh vẽ của ngươi cũng chứa đựng cả trời đất!"

Ánh mắt Đế vương như đuốc, tràn đầy sự tán thưởng.

Hoàng đế yêu thích hội họa, Dương Gia Nghi tự nhiên biết. Thẩm Tri Uẩn giỏi vẽ, nhưng không phải ai cũng biết.

Nếu không phải kiếp trước nàng từng thấy trong thư phòng chàng đầy rẫy tranh vẽ chính mình thì nàng đã không hề biết Thẩm Tri Uẩn còn có tài năng như vậy. Những bức tranh đó, chàng chưa bao giờ cho ai xem, tự nhiên cũng sẽ không ai biết chàng giỏi đến thế.

Dương Gia Nghi thở dài không tiếng động, kiếp trước nếu chàng chịu đi lấy lòng Hoàng đế, e rằng cũng không đến nỗi thảm khốc như vậy.

"Vi thần, không giỏi..." hội họa.

Thẩm Tri Uẩn vừa mở lời, Dương Gia Nghi vội vàng ngắt lời, tay áo rộng lướt qua sống lưng căng thẳng của chàng.

"Phò mã chớ khiêm tốn, đợi chàng và thϊếp thành hôn, chàng phải dạy thϊếp thật tốt, đợi đến dịp vạn thọ của phụ hoàng chúng ta sẽ cùng nhau dâng lễ."

Thẩm Tri Uẩn đột nhiên ngẩng đầu, nàng ở quá gần, gần đến mức có thể thấy rõ con mắt phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng trên áo phượng, bên trên có gắn viên minh châu Nam Hải lấp lánh rực rỡ, ánh sáng chiếu vào đó như chiếu vào trái tim chàng.

Lời nàng vừa nói, nghe như thể họ đã là phu thê.

Hoàng đế nghe Dương Gia Nghi nói vậy cũng rất vui, người rất yêu thương nữ nhi này, chỉ là vở kịch ầm ĩ của nàng ở phủ Thái phó khiến người làm phụ thân này phải đau đầu. Ban đầu, người còn lo lắng nàng sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này mà lại làm loạn, dù sao thì người cũng nhìn thấy rõ sự yêu thích và cố chấp của nàng với tên tiểu tử nhà Thái phó. Dù có lo lắng, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, Hoàng đế lại vô cùng hài lòng.

Khi yến tiệc Quỳnh Hoa tan, trời đổ mưa.

Dương Gia Nghi xách chiếc đèn l*иg phượng hoàng vàng rượt đuổi tới dưới giàn hoa trà mi, nhìn thấy Thẩm Tri Uẩn đang dùng tay phải nhẹ nhàng vuốt ve những bông hoa trắng. Tay áo trắng ngà trượt xuống, cổ tay trắng nõn mịn màng khiến mắt nàng hơi nhói đau.

Kiếp trước, chính đôi bàn tay đẹp đẽ này đã vẽ cho nàng biết bao bức tranh, lo liệu công việc phủ công chúa cho nàng, đỡ mũi tên thay nàng... Cũng chính đôi bàn tay đẹp đẽ này, cuối cùng lại bị Tống Ngôn Sơ dùng tư hình hành hạ đến nát xương, rồi bị chặt đứt.

Dương Gia Nghi không kìm được chạy tới chỗ chàng, nắm chặt lấy cổ tay chàng: "Thật... đẹp."

Thẩm Tri Uẩn vội vàng lùi lại hai bước, lưng đập vào cột đá: "Điện... Điện hạ, người đang nói gì vậy?"

Lời chưa dứt, miệng đột nhiên bị nàng dùng tay che lại.

"Suỵt..."