Quyển 1 - Chương 32

Xe bỗng nhiên bị xóc mạnh, nàng ngửa đầu lại ngã vào trong xe, tiện đà lại nghe thấy tiếng kêu đau đớn phía trước, xe ngựa tốc độ cũng dần dần chậm lại.

Tống Ấu Quân một đường dài bị xóc đến nỗi hoa mắt choáng váng, khi xe dừng lại hẳn nàng cố kìm nén cơn buồn nôn, hít sâu vài hơi mới dần dần lấy lại bình tĩnh.

Nàng vội vàng vén rèm xe bước xuống, không ngờ hai chân lại mềm nhũn đến vậy, không đứng vững nổi liền ngã nhào ra khỏi xe, lăn tròn trên đất vài vòng, rồi chống tay ngồi dậy.

Khương Nghi Xuyên đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, không có ý định giơ tay ra giúp đỡ.

Tống Ấu Quân cũng không trông chờ hắn, tự mình chống tay lên xe ngựa ngồi dậy, xoa xoa chỗ bị ngã đau, thậm chí còn chưa kịp phủi bụi bẩn trên người, đã vội vàng nói: “Đa tạ ngươi tới cứu ta, chúng ta trở về nhanh lên đi, kẻo những kẻ muốn hại ta lại đuổi theo.”

Khương Nghi Xuyên nhìn chằm chằm vào con đường vừa tới, lạnh lùng nói: “Không kịp rồi.”

Theo sau đó là một trận tiếng vó ngựa truyền đến, chẳng mấy chốc vài người cưỡi ngựa đã xuất hiện trong tầm mắt, trong lòng Tống Ấu Quân bỗng trầm xuống, biết rằng lần này quả thật là nguy hiểm rình rập.

Một đám người cưỡi ngựa đến gần, Tống Ấu Quân nhìn rõ người đứng đầu là công chúa Kỳ Nguyệt Trác Ương Lan, nàng ta thấy Tống Ấu Quân cả người bụi bẩn, lớn tiếng cười: “Đây không phải là Tịnh An công chúa của Nam Lung sao? Sao lại thành ra kết cục này?”

Tống Ấu Quân không để ý đến nàng, quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau là một vách đá nhỏ, dưới vách đá có tiếng nước chảy róc rách, chắc hẳn là một con sông, chỉ là không biết con sông đó sâu bao nhiêu, dòng nước có siết không.

Trước mặt là một đội nhân mã do Trác Ương Lan mang theo, từng người một đều rất cao to mạnh khỏe, là những thị vệ giỏi võ nghệ bên cạnh Trác Ương Lan, nếu giao chiến thì chắc chắn nàng không có phần thắng.

“Ngươi muốn làm gì?” Khương Nghi Xuyên hỏi.

Hắn bình tĩnh hơn Tống Ấu Quân rất nhiều, khóe mắ không hề lộ ra chút vội vàng nào, ngược lại còn tỏ ra thâm sâu khó lường.

Trác Ương Lan quả nhiên nghi hoặc đánh giá hắn một hồi lâu: “Các ngươi đã rơi vào tay ta, còn có cách nào để thoát thân sao?”

Khương Nghi Xuyên liền nói: “Nếu các ngươi dám làm hại đến công chúa Tịnh An, cũng sẽ không thể thoát khỏi Nam Lung.”

“Sẽ không ai biết đâu.” Trác Ương Lan nhún vai không sợ hãi.

“Chỉ cần ta gϊếŧ luôn ngươi, ai có thể biết ta làm?”

Tống Ấu Quân nhìn thấy dáng vẻ không sợ hãi của nàng ta như vậy, trong đầu chợt nảy ra một ý.

Nàng giơ tay cởi bỏ chiếc áo choàng thêu kim tuyến hoa văn lá vàng rộng thùng thình, quẳng mạnh xuống đất, tiếp tục cởi giày, lột cả đôi tất dài.

Thấy vậy Khương Nghi Xuyên quay mặt đi, giọng trầm xuống:

“Ngươi đang làm cái gì vậy?”

Tống Ấu Quân chẳng thèm để ý, cởi xong xuôi liền lên tiếng:

“Trác Ương Lan, chính ngươi đã dẫn người đến vây hãm ta ở đây, chắc chắn phụ vương ngươi sẽ không biết đâu nhỉ? Ngươi cứ tưởng là mình làm mọi việc rất kín đáo, tưởng ta là một vị công chúa có nhiều kẻ thù nên sẽ không ai điều tra ngươi, ta nói cho ngươi biết, ngươi lầm to rồi.”

Nàng bỗng nhiên nắm chặt lấy tay Khương Nghi Xuyên, sợ hắn dãy dụa, các ngón tay đan vào kẽ tay hắn siết chặt lại, từ từ lùi lại: “Phụ hoàng ta luôn hết mực yêu thương ta, nếu ta thật sự xảy ra chuyện gì, ông ấy gϊếŧ nhầm một ngàn chứ không bỏ qua một người, đêm qua ngươi và ta xảy ra xung đột ở Cẩm Vân lâu, người đầu tiên chịu tội bị trừng phạt chính là ngươi!”

Tay Khương Nghi Xuyên rất nóng, tạo nên sự khác biệt rõ rệt so với những ngón tay lạnh lẽo của Tống Ấu Quân, hắn lập tức hiểu được kế hoạch của Tống Ấu Quân, ngón tay giãy dụa, không ngờ nàng lại càng nắm chặt hơn, không biết lấy sức lực ở đâu ra.

Trác Ương Lan do dự một lát, nhưng vẫn kiêu ngạo nói: “Lại không có ai thấy ta bắt cóc ngươi, lúc ngươi gặp chuyện thì ta đang uống rượu ở tửu lâu, đều có người làm chứng cho ta, làm sao đổ tội lên đầu ta được?”

Tống Ấu Quân lùi đến mép vách đá, tiếng nước sông ầm ầm lọt vào tai, nàng hạ quyết tâm, buông tay Khương Nghi Xuyên, chỉ vào Trác Ương Lan hét lớn “Được! Vậy chúng ta hãy xem ta và ngươi, ai là người may mắn hơn.”

Nếu rơi vào tay Trác Ương Lan độc ác kia, nàng chắc chắn chết chắc, nhưng nếu nhảy xuống sông, vẫn còn một tia hy vọng sống sót.

Chỉ có thể đánh cược vào may mắn.

Nàng quay lại, liếc mắt nhìn Khương Nghi Xuyên một cái, rồi sau đó thả người nhảy dựng, nhảy xuống vách đá.