Quyển 1 - Chương 26
Tống Ấu Quân biết chắc chắn sẽ có đánh nhau, chính vì sự việc này, Khương Nghi Xuyên và đám người này đã kết giao từ cuộc xung đột, sau đó còn trở thành bằng hữu.
Vừa lúc mọi người đang chăm chú xem vở kịch, bỗng có một tiếng động lớn làm gián đoạn hành động của nữ nhân kia sắp ra tay kia.
Tống Ngôn Ninh từ ngoài cửa xông vào tay cầm hai ống tre đựng bánh chưng, hắn ta trong rất tức giận, y phục cũng xộc xệch, vừa vào đến cửa hắn đã ném mạnh hai ống bánh chưng vào mặt nữ nhân kia: “Thật là vô lễ! Ai cho phép ngươi dẫn người đến bao vây trước tửu lầu này?Ngươi còn muốn sống không hả?”
“Lục hoàng tử!” Lễ bộ thị lang sợ đến mức xém hồn siêu phách tán, giọng nói cao vυ"t đến mức chói tai.
Không ai có mặt ở đó ngờ rằng Tống Ngôn Ninh lại đột ngột xuất hiện, trong thời khắc đang căng thẳng khi hai bên đang giương cung bạt kiếm, hắn ta bước vào và ném thẳng ống bánh chưng vào mặt nữ nhân kia, chiếc bánh chưng làm bằng gạo nếp gói trong ống tre dính chặt vào mặt nàng ta.
Tống Ấu Quân cũng vô cùng kinh ngạc.
Hóa ra là Tống Ngôn Ninh ra ngoài mua ống tre bánh chưng, biết là bánh chưng chưa chín, hắn ta vẫn đứng chờ một lúc lâu mới lấy ba ống, vội vã muốn về tửu lầu nhưng hắn ta phát hiện ra cửa tửu lầu bị bao vây, không chỉ có thị vệ mà còn có rất nhiều dân chúng đứng xem, Tống Ngôn Ninh chen lấn trong đám đông tức đến nổi tim muốn nổ tung, đến lúc vào được bên trong thấy được kẻ gây ra chuyện, hắn ta liền nổi trận lôi đình.
Trên cánh tay của hắn vẫn còn dính nửa ống tre đựng bánh chưng, có lẽ như đã bị ép chặt khá mạnh.
Nữ nhân kia vốn đang tức giận, lại bị hai ống tre đựng bánh chưng ném vào mặt, nàng ta tức giận đến nổi cả từng đường gân xanh, phát ra tiếng gầm khàn khàn, giật ống tre đựng bánh chưng trên mặt xuống rồi đưa tay nắm lấy vai của Tống Ngôn Ninh.
Nàng ta vặn mạnh cánh tay của Tống Ngôn Ninh, lập tức ấn người vào cột, tay kia giơ cao con dao nhỏ dài vài tấc, giơ tay lên định đâm xuống.
Nữ nhân này xuất thân từ hoàng tộc Kỳ Nguyệt, lại có võ công cao cường, ngày thường hành sự tùy tiện quen rồi, hung ác tàn bạo, con dao trong tay vừa ra tay là phải thấy máu.
Nàng ta giơ con dao nhắm thẳng vào mặt Tống Ngôn Ninh, rõ ràng là không muốn gϊếŧ chết hắn ta, nhưng lại muốn để lại vết sẹo trên mặt.
Lễ bộ thị lang liều mang ôm lấy cánh tay nàng ta nói: “Trác cô nương tuyệt đối không được làm như vậy, đây là Lục hoàng tử của Nam Lung chúng ta, làm sao cô nương có thể làm hại! Nếu thật sự ra tay thì ngay cả phụ thân của cô nương cũng khó mà giải thích với Nam Lung được!”
Những người trong Kỳ Nguyệt tộc phía sau nữ nhân kia cũng bắt đầu lo lắng, liên tục khuyên can:
“Công chúa, không làm hại được đến hoàng tử Nam Lung!”
“Cút đi!” Nữ nhân này quả thật tính khí ngang ngược, một tay hất văng lễ bộ thị lang, khiến ông ta lăn lộn mấy vòng.
Tống Ngôn Ninh bị vặn tay, đau đến nổi kêu la ầm ĩ, nhưng miệng vẫn không chịu thua: “Hóa ra các ngươi là một tên tạp nham từ cái nơi quỷ quái Kỳ Nguyệt đến, nếu ngươi dám động vào ta, phụ hoàng ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
Điều này chắc chắn đã đổ dầu vào lửa trong lòng Kỳ Nguyệt công chúa, nàng ta giơ tay lên định ra tay.
Tống Tế vừa lấy ra một chiếc đũa, chân vừa định bước lên, thì bất ngờ thấy một mảnh sứ không biết từ đâu bay ra, đâm mạnh vào cổ tay nữ nhân kia, mảnh sứ cắt vào da máu lập tức chảy ra, nữ nhân kia đau quá vứt luôn con dao đi.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía nơi mảnh sứ bay tới, họ lại thấy một người nữ tử mặc y phục tối màu đang đứng ở tầng hai, tay trái nàng ta đang cầm một thanh kiếm, tay phải cầm một mảnh sứ trắng tinh, vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Khi mọi người nhìn kỹ lại, thấy một cô nương xinh đẹp bước ra từ sau lưng nữ nhân kia, nàng mặc áo khoác tay rộng màu mơ, váy dài màu đỏ tươi phủ một lớp viền đen, chiếc trâm cài trên tóc rất nổi bật, lấp lánh dưới ánh sáng của ba mươi ba ngọn đèn trong Cẩm Vân lâu.
Khuôn mặt nàng bình thản, từng bước từng bước một đi xuống thang mây, chậm rãi.
Viên lễ bộ thị lang vừa mới đứng dậy, khi nhìn thấy nàng thì mặt tái mét, vội vàng quỳ xuống hành lễ, lớn tiếng hô: “Thần bái kiến Tịnh An công chúa, công chúa vạn tuế!”
Một lát sau tất cả mọi người đang xem náo nhiệt trong lầu đều quỳ xuống: “Bái kiến công chúa điện hạ.”
Tống Ấu Quân từng bước xuống lầu, đứng cạnh Khương Nghi Xuyên, vị trí này vừa vặn có thể nhìn rõ công chúa Kỳ Nguyệt và nhóm người ngoại tộc kia.
Giọng nói của nàng trong trẻo, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lạnh lùng:
“Đệ đệ của bản cung, đến lượt một người ngoại tộc như ngươi giáo huấn sao?”
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chương