Quyển 1 - Chương 25

Nữ chính trong nguyên tác là một nữ tử bình dân xuất thân từ một gia đình thợ săn, ngày thường nàng ta thường cùng phụ thân đi săn rồi mang sản vật đến các thị trấn nhỏ gần đó để bán, những thị trấn đó đều rất nhỏ, hiếm khi có việc đến kinh đô.

Có lần phụ thân nàng ta đi săn bị trọng thương, nên nàng ta đã mang những thú săn được vào thành để bán, bình thường nàng ta chỉ bán được chút ít ngân lượng, lần này nàng ta muốn thử vận may ở những tửu lầu lớn ở kinh thành cho nên mới tới Cẩm Vân lâu, không may nàng ý lại đυ.ng độ phải một vụ gây rối, và nhờ vậy nàng ta mới gặp được nam chính Khương Nghi Xuyên.

Vì là người vô danh ít ai biết đến, nên Tống Ấu Quân dù có muốn tìm hiểu cũng không có cách nào tìm hiểu được.

Nếu việc xoa dịu mối quan hệ với Khương Nghi Xuyên là quá khó khăn, nàng hoàn toàn có thể bắt đầu từ nữ chính, tục ngữ có câu “Bằng hữu của ngươi cũng là bằng hữu của ta”, nếu kết thân với nữ chính, có lẽ cũng có thể dần dần thay đổi thái độ của Khương Nghi Xuyên với nàng.

Nàng suy tư một lát, Tống Ngôn Ninh đã gọi một bàn lớn đầy ắp các món ăn, hài lòng phất tay đuổi tiểu nhị đi: “Mau mang đồ ăn lên.”

Tống Ấu Quân vốn có tư duy của người hiện đại, thuận miệng hỏi một câu: “Đệ gọi nhiều như vậy, có ăn hết được không?”

Tống Ngôn Ninh nhìn nàng với vẻ nghi hoặc: “Tại sao phải ăn hết?”

Quả thật, trong hoàng cung bữa ăn nào cũng để thừa lại rất nhiều, chưa bao giờ có chuyện một bàn đồ ăn được ăn hết, lần duy nhất Tống Ngôn Ninh ăn hết sạch là khi hắn ta giành bữa trưa với Khương Nghi Xuyên.

Tống Ấu Quân không nói gì thêm nữa, nhưng Kinh Minh Khê lại lên tiếng trước: “Lục điện hạ, hôm nay người ngoại tộc vào thành, phố xá rất náo nhiệt, các loại đồ ăn vặt được bày bán rong trên đường rất nhiều, không bằng ăn ít một chút, đợi lát nữa ra phố sẽ có nhiều thứ ngon để nếm thử.”

Tống Ngôn Ninh nghe xong khinh thường hừ một tiếng: “Ai thèm ăn những thứ vặt vãnh trên đường phố kia chứ, biết đâu đã dính bao nhiêu nước bọt của người khác rồi.”

Ý tốt bị từ chối, Kinh Minh Khê tức đỏ mặt không nói gì nữa. Đúng lúc đó, một tiếng rao hàng vang lên thật to từ bên ngoài...

“Bánh chưng ống tre... Bánh chưng ống tre ngon đây!”

Ánh mắt Tống Ấu Quân sáng lên, nhớ đến món này lúc nhỏ nàng còn học tiểu học, hồi đó nàng có thể đuổi theo ông lão bán bánh chưng ống tre tận nửa con phố, không ngờ ở đây lại có bán món này.

Tống Ngôn Ninh nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của nàng, lại còn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, lập tức hiểu được nàng đang nghĩ gì, hắn đứng dậy đẩy cửa sổ ra, hét lớn với bên ngoài: “Chờ đã người bán bánh chưng ống tre, đừng đi vội.”

Hắn ta lấy từ tay Tiết Quân một đồng bạc vụn, cười hì hì nói:

“Hoàng tỷ, đệ đi mua cho tỷ.”

Hình như hắn đã quên mất đi vẻ mặt khinh thường lúc nãy của hắn khi nhìn những món ăn bán trên đường.