Chỉ thấy Khương Nghi Xuyên khoác lên mình chiếc áo choàng ngoài màu đỏ thắm, trên đó thêu những họa tiết mây cát tường và chữ vạn sự như ý thêu bằng chỉ vàng và bạc, cổ áo và tay áo trắng muốt, mái tóc dài được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa, cài chiếc trâm bằng ngọc trắng gắn đá màu đen.
Khương Nghi Xuyên vốn thường ăn mặc tao nhã, nhưng lần này mặc bộ đồ đỏ rực như màu lá phong, cổ áo trắng tinh, tóc đen hơn cả mực, mỗi màu sắc đều rất riêng biệt, lại càng tôn lên vẻ đẹp thanh tú của hắn, khiến hắn trở nên rất ưu tú, trông lại càng giống một thiếu niên phong lưu.
Nhưng trong ánh mắt đẹp của hắn lại ẩn chứa một chút không kiên nhẫn, toàn thân bao trùm bởi sự lạnh lẽo, dường như không mấy hào hứng tham gia buổi sinh thần này.
Ánh mắt của hai đôi tỷ đệ Tống Ấu Quân và Tống Ngôn Ninh này đồng thời sáng lên.
Tống Tế đứng cạnh Khương Nghi Xuyên, trên mặt nở nụ cười tươi rói: “Xuyên ca, hôm nay là sinh thần mười bảy tuổi của huynh, huynh nên vui vẻ lên chút đi.”
Khương Nghi Xuyên đảo mắt nhìn quanh một vòng, đại sảnh náo nhiệt ăn uống linh đình, âm thanh ầm ĩ không dứt bên tai, từ trước đến nay hắn vốn thích yên tĩnh, không nhịn được mà nhíu mày:
“Nơi này quá ồn ào.”
Tống Tế cười nói: “Lên lầu ba sẽ yên tĩnh hơn.”
“Đúng rồi, hiếm khi mới có dịp như thế này, Xuyên ca đừng làm mất hứng nhé.”
Hà Vân nâng váy dài của nàng ta lên từ phía sau đi tới, gương mặt được trang điểm hoàn mỹ mang theo nụ cười duyên dáng: “Phụ thân muội nói hôm nay huynh cứ vui vẻ mà chơi, còn chuẩn bị quà sinh thần kêu muội mang đến nữa.”
Khương Nghi Xuyên liếc nhìn nàng ta một cái, giọng điệu nhạt nhẽo nói: “Đa tạ Túc Vương đã phí tâm.”
Tống Tế muốn làm cho buổi tiệc thêm náo nhiệt, cho nên những người mà hắn ta gọi đến lần này đều là những người thường xuyên tiếp xúc, Nam Lung vốn là nơi phóng khoáng, cho nên dù là nam nhân hay nữ tử tụ tập vui chơi là chuyện bình thường.
Tống Ngôn Ninh đảo mắt nhìn xung quanh, khinh bị nói: “Toàn là người của Thái Bình viện thôi mà.”
Trong Thái Bình viện của Giám Thiên cung, do bị áp lực bởi uy thế của công chúa Tịnh An, những người đó không dám quá mức thân mật với Khương Nghi Xuyên, nhưng Thái Bình viện ở ngoài cung không quá để ý đến trưởng công chúa.
Tống Ngôn Ninh chỉ chỉ trỏ trỏ, thỉnh thoảng nhận ra vài người quen, bỗng nhiên tức giận nói:
“Hoàng tỷ, Hà Vân kia bình thường không phải là có quan hệ tốt với tỷ sao? Sao lại thân thiết với Khương Nghi Xuyên như vậy? Hóa ra là kẻ hai mặt”
Tống Ấu Quân cười nhạt, không hề để tâm, rồi nói: “Chúng ta vào trong thôi.”
Nếu để Khương Nghi Xuyên thấy bọn họ ở đây, cho dù là đã đặt chỗ trước thì chắc chắn cũng sẽ đổi địa điểm khác, chi bằng tạm thời tránh mặt một chút.
Tống Ấu Quân dẫn theo mấy người vào một gian phòng riêng, cửa sổ và cửa ra vào của gian phòng đều làm bằng hai lớp, khả năng cách âm cũng rất tốt, khi đóng cửa phòng lại, tiếng ồn bên ngoài đều bị ngăn cách.
Nàng đang suy nghĩ đến việc Khương Nghi Xuyên sẽ gặp nữ chính lần đầu ở tửu lầu này, nhất thời có chút thất thần.