Kinh Minh Khê im lặng thật lâu, dường như cũng biết chính mình vô dụng, nên không thể nào cãi lại.
Im lặng một hồi lâu, Tống Ngôn Ninh đột nhiên lên tiếng:
“Hoàng tỷ, người này nhát gan vô dụng, quả nhiên không xứng làm bạn cùng chúng ta.”
Tống Ấu Quân mỉm cười dịu dàng, Nhi hòa nói: “Lục Lục, thế tử Kinh gia văn chương xuất chúng, tính toán giỏi giang, đệ phải học hỏi nhiều từ hắn.”
Tống Ngôn Ninh buồn bực lẩm bẩm: “Ai thèm học hỏi loại người đó chứ.
Kinh Minh Khê bị người khác khinh thường, mặt đỏ tía tai không dám lên tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ tổn thương.
Tống Ấu Quân tiến tới xem xét, véo má Tống Ngôn Ninh: “Đang cãi lời à?”
Tống Ngôn Ninh kêu á á đau đớn, vội vàng xin tha: “Học học học, ta học theo hắn là được rồi, hoàng tỷ mau buông tay ra đi.”
Tống Ấu Quân lúc này mới buông tay, Tống Ngôn Ninh ôm mặt bĩu môi nói: “Mấy ngày nay hoàng tỷ cứ hay véo mặt đệ, véo thì véo rồi lại chỉ véo bên trái, hôm trước đệ soi gương thấy mặt bên trái to hơn bên phải một chút rồi!”
Tống Ấu Quân trợn mắt lên: “Vậy thì lần sau ta sẽ nhéo má phải của đệ.”
Hai người ngươi một lời ta một chữ, Kinh Minh Khê thấy vậy cũng dần dần thả lỏng, ngày trước có nhiều lời đồn về đôi tỷ đệ này, nói rằng họ hay nổi giận vô cớ, khi tức giận thì không coi ai ra gì cả, khiến ai nấy đều dè chừng.
Vậy mà bây giờ cùng ngồi chung một cỗ xe, lại cảm thấy họ khác hẳn với những gì hắn được nghe nói, mặc dù lời nói của Lục hoàng tử quả thực có chút cay nghiệt.
Cả chặng đường đến Cẩm Vân Lâu bọn họ cứ cãi nhau chí chóe với nhau suốt, nhưng vì đường phố quá đông đúc, xe ngựa không thể vào trong mà phải dừng lại bên ngoài.
Mấy ngày nay các sứ thần từ khắp nơi trên thiên hạ liên tục đổ về kinh thành, nắm bắt được cơ hội này nhiều cửa hàng đã tìm cách kiếm lời, mỗi đêm các con phố tấp nập đều tấp nập như một hội chợ thường niên, đa dạng hình thức vui chơi giải trí mới lạ.
Vừa xuống xe ngựa trước mắt là con đường trải dài sáng trưng dưới ánh đèn đêm, với những dãy đèn l*иg đỏ treo cao và trải dài về phía sau, những mái ngói mái đá xếp liền kề, người qua lại chen chúc nhau, các loại tiểu thương từ lớn đến nhỏ đều reo bán inh ỏi hết đợt này đến đợt khác.
Đây là cảnh tượng phồn hoa mà thành Nam Lung thịnh vượng mang lại.
May thay Cẩm Vân Lâu cách đó không xa, bốn người đi bộ một lúc là đến nơi.
Trưởng quản tinh mắt, nhìn thấy Tống Ấu Quân và những người khác ăn mặc không tầm thường, khí thế xuất chúng, vội vàng tự mình cúi chào, rồi nói: “Các vị quý nhân e rằng không thích hợp ngồi lầu một, không bằng lên phòng riêng ở lầu hai đi.”
Lầu một là đại sảnh, bàn nào bán nấy đều kín khách, ồn ào náo nhiệt. Lầu hai lầu ba là các phòng riêng, nhưng vì tiệc sinh thần của Khương Nghi Xuyên, lầu ba đã được Tống Tế bao trọn, lầu hai vẫn còn hai phòng riêng.
Tống Ấu Quân liền chọn một phòng, bảo Tiết Quân đưa ngân lượng rồi nhấc váy đi lên lầu hai.
Cẩm Vân lâu có thiết kế độc đáo, cầu thang bên trong được chạm khắc khoét sâu từng tầng, thành lầu được điêu khắc thành những đám mây, nên còn được gọi là thang mây.
Toàn bộ lầu ba ở giữa được thiết kế hình trụ, đứng ở lầu ba có thể nhìn xuống đại sảnh ở tầng một, thang mây xoắn ốc bám sát tường theo hình tròn lên trên, vừa rộng lớn lại vừa đơn giản.
Tống Ấu Quân vừa dẫn mọi người lên lầu hai, trông thấy một nhóm người bước vào từ cửa, nàng đi xuống nhìn lại, nhìn thấy người đi đầu chính là Khương Nghi Xuyên.