Không lâu sau, một vị công tử trẻ dẫn theo một nhóm người vội vã bước ra, hành lễ chào Tống Ngôn Ninh, Tống Ấu Quân nhìn thấy Kinh Minh Khê đang đứng trong nhóm người đó.
Hắn ta mặc một bộ y phục gấm vóc quý phái, toàn thân ăn mặc rất chỉnh tề, trông có vẻ như một thế tử của Hầu phủ.
Mẫu thân của Kinh Minh Khê qua đời sớm, dù có nhiều thϊếp thất nhưng Hầu gia chưa từng lập ai làm chính thất, vì vậy trong phủ luôn thiếu vắng một nữ chủ nhân, Kinh Minh Khê là trưởng tử của hầu gia.
Nhưng Hầu gia quanh năm trấn giữ biên cương nên ở nhà Kinh Minh Khê cũng không có cuộc sống dễ dàng, hắn thường xuyên bị các thϊếp thất khinh thường, mặc dù không thiếu thốn vật chất nhưng cuộc sống cũng không hề được thoải mái.
Vị công tử dẫn đầu chính là huynh trưởng của Kinh Minh Khê, khi Hầu gia không có ở nhà, cơ bản đều là hắn tiếp khách.
Tống Ngôn Ninh lại lười dây dưa với hắn, chỉ thẳng vào Kinh Minh Khê: “Kinh thế tử ta dẫn đi.”
Tiểu bá vương Lục điện hạ đích thân đến đòi người, trên dưới phủ hầu gia không ai dám ngăn cản, vì thế trơ mắt nhìn Kinh Minh Khê được đưa lên xe ngựa.
Một đám người đưa mắt nhìn về phía xe ngựa, càng kinh ngạc hơn khi phát hiện ra: Người đang ngó ra từ cửa xe ngựa, không phải là Tịnh An công chúa hay sao?
Mọi người trong Hầu phủ lúc này đều tái mét mặt mày, vội vàng cúi đầu chào. Khi nghe tin có khách đến thăm, bọn họ chỉ nghĩ là bằng hữu bình thường của Kinh Minh Khê nên đã tùy tiện tìm cớ từ chối, ai ngờ lại là bộ đôi ngang ngược này.
Công chúa Tịnh An ở kinh thành nổi tiếng là người không dễ chọc, nếu ai đó làm nàng không vui, việc gây ra một cuộc đại náo là chuyện nhỏ.
Tống Ấu Quân đối với nhóm người này cũng không có sắc mặt tốt, thấy họ hành lễ, nàng chẳng thèm để ý mà thẳng tay buông rèm xe xuống.
Dù là vậy, mọi người trong Hầu phủ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi lên xe Kinh Minh Khê nhẹ nhàng vấn an Tống Ấu Quân, rồi im lặng ngồi xuống.
Tống Ấu Quân tuy rằng muốn kết giao với Kinh Minh Khê, nhưng nhất thời cũng không vội nên cố ý không trò chuyện với hắn ta.
Nhưng thật ra Tống Ấu Quân cũng không ngồi yên lâu, trực tiếp hỏi:
“Vì sao ngươi vẫn rất khỏe mạnh nhưng người hầu lại truyền lời lại nói ngươi bị cảm lạnh?”
Kinh Minh Khê khẽ nói: “Đơn giản là bọn họ không muốn cho ta ra ngoài thôi.”
“Làm sao mà một vị thế tử của Hầu phủ như ngươi lại không có quyền tự do ra ngoài được cơ chứ?” Tống Ngôn Ninh nói thẳng, cứ như đang đâm dao vào tim người khác vậy.
Sắc mặt của Kinh Minh Khê trở nên trắng bệch nhưng vẫn nói: “Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân lại quanh năm bên ngoài, mọi việc trong nhà đều do huynh trưởng quản sự.”
“Ngươi vô dụng như vậy sao?”
Tống Ngôn Ninh ngạc nhiên nói.
Kinh Minh Khê không trả lời, có lẽ là đã chịu một đả kích lớn.
Tống Ngôn Ninh lại nói: “Ta thấy ngươi gầy nhom, người nhỏ bé, chắc là ngày thường ăn không đủ no phải không?”
Kinh Minh Khê vội vàng lắc đầu.
Tống Ấu Quân ngồi bên cạnh nhận ra sự lúng túng của Kinh Minh Khê, nhưng lại không lên tiếng ngăn cản.