Quyển 1 - Chương 19

Cùng lúc đó, cơ hội đầu tiên của Tống Ấu Quân muốn hàn gắn quan hệ với Khương Nghi Xuyên cũng thất bại, trước khi rời đi nàng yêu cầu Tống Ngôn Ninh đưa hộp cơm của hắn cho Khương Nghi Xuyên, sau đó dẫn Tống Ngôn Ninh về cung ăn cơm.

Tống Ngôn Ninh ban đầu vốn dĩ không đồng ý, nhưng khi thấy Tống Ấu Quân giơ nắm đấm lên, hắn sợ lại bị nàng đấm thêm hai quyền nữa, đành phải đem hộp cơm đặt thật mạnh trước mặt Khương Nghi Xuyên.

Tống Tế nhìn tỷ đệ hai người đi xa, nhướng mày hỏi: “Bọn họ đang tính toán cái gì thế?”

Khương Nghi Xuyên lạnh lùng liếc nhìn hộp thức ăn: “Cặp tỷ đệ đầu heo này thì có thể nghĩ ra cái gì hay ho chứ?”

“Cũng có lý, biết đâu trong đó có thuốc độc.” Tống Tế nói.

“Hôm nay ta bảo cung nhân mang đến rất nhiều, huynh ăn của ta đi.”

Tống Ngôn Ninh ném hộp thức ăn đầy ắp lên bàn, không ai động vào. Vì trừng phạt Tống Ngôn Ninh nên nàng bắt hắn ta đứng bên cạnh xem nàng ăn.

Dù cũng thèm thuồng những món ngon trên bàn nhưng lúc nãy đã ăn no rồi, giờ Tống Ngôn Ninh lại không thèm ăn nữa.

Đứng đó một lúc, hắn không chịu được nữa mà nói: “Hoàng tỷ, mấy hôm nữa chúng ta ra ngoài chơi nhé?”

Tống Ấu Quân nghi hoặc nhìn hắn ta một cái: “Đang yên đang lành xuất cung làm gì.”

Hắn ta nói: “Vài ngày nữa sứ giả đến tham gia đại lễ tế thiên sẽ vào thành, đến lúc đó kinh thành nhất định sẽ rất náo nhiệt.”

Tống Ấu Quân không hề có chút hứng thú: “Ta không đi, bọn họ chỉ là người ngoại tộc thôi, có gì vui chứ.”

Tống Ngôn Ninh lại nói: “Ta nghe nói, sinh thần của tên khốn Khương Nghi Xuyên sắp đến rồi, bọn họ đã bao trọn cả Cẩm Vân lâu nổi tiếng nhất kinh thành để tổ chức sinh thần cho hắn ta, chuyện náo nhiệt như vậy làm sao chúng ta không đi cho được?”

Tống Ấu Quân biết rõ hắn đang ấp ủ điều gì đó không hay, vừa định từ chối thì chợt nhận ra sinh thần thứ mười bảy của Khương Nghi Xuyên, trong cuốn sách gốc có ghi lại một sự kiện.

Đó là vào tối hôm tổ chức sinh thần, tại Cẩm Vân lâu đã xảy ra một vụ ẩu đả, nữ chính của nguyên tác cũng ở trong đó, trong lúc hỗn loạn nàng ta đã nhặt được chiếc túi thơm hoàn ngọc bị Khương Nghi Xuyên đánh rơi, và từ đó mối nhân duyên giữa hai người bắt đầu.

Tống Ấu Quân nghĩ đến chiếc túi thơm vẫn còn để trên kệ sách cạnh giường của nàng, trong lòng nghĩ rằng mình thật sự phải đến Cẩm Vân lâu một chuyến.

Không phải vì muốn thúc đẩy cốt truyện để nam nữ chính gặp nhau, mà là nàng nghĩ đây là một thời cơ tốt để trả lại túi thơm, đồng thời tranh thủ tăng thêm chút hảo cảm.

Nàng định từ từ làm dịu mối quan hệ với Khương Nghi Xuyên, không ngờ lại vì Tống Ngôn Ninh liên tục xúi giục mà mối quan hệ giữa nàng và Khương Nghi Xuyên lại càng tệ hơn, không những thế, nàng còn trở nên ngốc nghếch trong mắt hắn.

Nếu Khương Nghi Xuyên cho rằng nàng lại có những ý đồ ngu ngốc xấu xa thì kết cục của nàng cũng chẳng khác gì trong nguyên tác.

Tống Ấu Quân vội vàng ăn một miếng cơm lớn để trấn an bản thân rồi nói với Tống Ngôn Ninh:

“Vậy đệ hãy tìm hiểu rõ ràng xem là ngày nào chúng ta sẽ xuất cung để xem màn hay này.”