Tống Ngôn Ninh không vui, lắc lư thân thể muốn thể hiện sự phản kháng, nhưng thân thể vừa cử động, không ngờ cái lắc lư ấy lại khiến hắn ta động ngay vào mông của Tống Ấu Quân, suýt nữa thì làm nàng ngã.
May mắn thay Khương Nghi Xuyên ngồi rất vững vàng, không hề có ý định né tránh, tạo cho Tống Ấu Quân một chỗ dựa.
Sau khi ngồi thẳng dậy nàng liền đánh vào mông Tống Ngôn Ninh hai quyền thật mạnh, ngay lúc này hắn ta nuốt xong miếng bánh cuối cùng, nhanh chóng chạy trở về chỗ ngồi.
Nhìn kĩ lại, nàng thấy mấy đĩa thức ăn kia đã bị hắn ta ăn sạch mấy món rồi. Chỉ với một màn kịch câm này thôi mà Tống Ngôn Ninh đã bị hủy hoại danh tiếng.
Tống Ấu Quân cảm thấy mất hết mặt mũi, vừa định đứng dậy thì nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Khương Nghi Xuyên vang lên:
“Đây chính là kế hoạch mà hai tỷ đệ các người đã vất vả nghĩ ra sao?”
Nàng sửng sốt một lúc, nghe không hiểu.
Khương Nghi Xuyên cười giễu cợt, rồi đứng dậy rời đi.
Nàng quay lại chỗ ngồi với vẻ mặt bối rối.
Sở Húc bất đắc dĩ đành phải bảo cung nhân dọn dẹp bàn ghế, vội vã bảo nhóm tiếp theo lên biểu diễn trong im lặng.
Vừa ngồi xuống Tống Ấu Quân đã vặn má Tống Ngôn Ninh, giọng điệu hung dữ thì thầm:
“Tống Lục Lục, đệ có phải bị điên rồi không? Đệ không cần mặt mũi nữa à? Bình thường để đệ thiếu ăn thiếu uống cái gì? Trước mặt nhiều người như vậy mà đệ ăn như kẻ ăn mày vậy?”
Tống Ngôn Ninh ủy khuất:
“Hoàng tỷ, đệ đã ăn hết cơm của Khương Nghi Xuyên rồi, chiều nay để hắn đói bụng trong giờ học võ, chọc hắn một chút có sao đâu.”
Tống Ấu Quân sửng sốt, không ngờ những thức ăn đó lại là bữa trưa của Khương Nghi Xuyên.
Những cậu thiếu niên này buổi sáng học văn, buổi chiều luyện võ, để tiết kiệm thời gian đi lại, thường có cung nhân mang cơm đến tận Duyệt Văn Điện, ai ngờ Tống Ngôn Ninh lại biết được đó là phần cơm của Khương Nghi Xuyên nên mới nảy ra trò đùa ngốc nghếch như vậy.
Nàng suýt nữa thì ngất đi: “Ta sắp chết vì cái đầu óc như lợn của đệ rồi đấy.”
Khó trách Khương Nghi Xuyên lại có biểu cảm như vậy, chắc chắn hắn nghĩ rằng hai tỷ đệ bọn họ đã suy nghĩ nát óc mới nghĩ ra được một kế sách cướp đồ ăn ngu ngốc đến vậy.
Trời ơi! Sao khổ thế này chứ!
Tống Ấu Quân muốn hét lên trời cao, tại sao lại không ban cho nàng người đồng đội bình thường hơn một chút.
Nàng úp mặt xuống bàn chẳng muốn nhúc nhích lấy một cái, thậm chí cả những màn biểu diễn vụng về của các học trò khác cũng chẳng đủ sức thu hút, cả người nàng như muốn chìm đắm trong một bầu không khí u ám.
Mà mấy các nhóm khác khi trình diễn cũng đều rất bối rối lúng túng, đến lượt Tống Ngôn Ninh và Tống Tế màn biểu diễn còn trở nên hỗn loạn hơn, Tống Ngôn Ninh vì ăn quá no mà suýt ói, cuối cùng chỉ có nhóm của Tống Ấu Quân và Khương Nghi Xuyên là còn tạm ổn.
Bài giảng mở đầu của Sở Húc kết thúc trong thất bại, tuy vậy hắn vẫn tỏ ra khá hài lòng, nói vài lời động viên tinh thần các học trò, cuối buổi học còn quyết định miễn cho cả lớp bài văn lễ tiết, vui vẻ tuyên bố kết thúc giờ học.