Nàng đưa tay kéo nhẹ bím tóc của Tống Ngôn Ninh, khiến Tống Ngôn Ninh đau đến méo miệng, quay đầu lại nhìn nàng: “Hoàng tỷ, đệ sắp bị tỷ kéo rụng tóc mất rồi.”
Tống Ấu Quân trừng mắt liếc hắn một cái, phất tay, tỷ đệ hai người liền áp sát đầu vào nhau:
“Đệ đang nói gì với lão tam vậy?”
Tống Ngôn Ninh bĩu môi: “Đây không phải là muốn lão tam quay đầu lại sao, dù sao thì ba chúng ta mới là tỷ đệ ruột, còn tên họ Khương kia chỉ là một người ngoài.”
“Tống Lục Lục, đệ giả vờ ngốc hay ngốc thật vậy? Đệ cũng biết lão tam và Khương Nghi Xuyên rất thân mà, đệ như vậy chẳng khác nào muốn nói thẳng với Khương Nghi Xuyên chúng ta sắp tính toán với hắn sao?”
Tống Ngôn Ninh lo lắng nói: “Nhưng tam ca đã hứa với đệ rằng sẽ không nói với Khương Nghi Xuyên đâu. ”
“Bọn họ là cùng một phe.”
Tống Ấu Quân nhắc đi nhắc lại với tên ngốc này: “Đệ nói chuyện với lão tam cái gì thì nói cũng đừng bao giờ nhắc đến Khương Nghi Xuyên, nghe rõ chưa?”
Tống Ngôn Ninh ngơ ngác gật đầu.
Tống Tế thấy hai người bọn họ đầu đối đầu đang thương lượng điều gì đó, quay sang nói với Khương Nghi Xuyên: “Xuyên ca, hay là để ta đổi chỗ với huynh đi, nàng Tống Ấu Quân này quả thật rất khó đối phó.”
Khương Nghi Xuyên liếc mắt nhìn hắn ta: “Có phải đệ muốn đẩy thứ còn khó đối phó hơn qua cho ta không?”
Tống Tế bị bại lộ, cười toe toét: “Tống Lục Lục, đúng là khó đối phó hơn thật.”
Đôi tỷ đệ này đều khó ngang nhau, vì vậy việc đổi người đồng hành đều không cần thiết, dù là ai đối với Khương Nghi Xuyên mà nói cũng đều như nhau cả.
Tống Ấu Quân và Tống Ngôn Ninh quả thực đã làm ra rất nhiều chuyện ngu ngốc, cả hai đều ngang tài ngang sức về độ ngốc nghếch, nhưng không ai biết rằng nội tâm của Tống Ấu Quân đã thay đổi, đương nhiên sẽ không còn như trước nữa.
Nàng biết Tống Ngôn Ninh sẽ không nghe lời dặn dò của mình, trong lòng hiểu rằng cần phải tìm biện pháp, để thay đổi hoàn toàn quan điểm của Tống Ngôn Ninh về Khương Nghi Xuyên.
Nhưng có thể dùng biện pháp gì đây, khi mà hiện tại nàng còn khó mở lời với Khương Nghi Xuyên.
Nghĩ đến xuất thần, Tống Ấu Quân còn không nhận ra rằng trên tờ giấy đã bị nàng viết đầy chữ “không thể vội vàng”, nàng vội vàng vo tròn tờ giấy ném sang một bên, khổ sở suy nghĩ mà không tìm được cách nào hay.
Suy tư một lúc lâu, đến khi Sở Húc gọi, nàng mới quay đầu lại thấy trên khoảng đất trống lúc trước đã có một bàn dài và hai chiếc nệm, trên bàn bày biện đủ đồ ăn và bộ ấm trà.
Thì ra là đã chuẩn bị sẵn đạo cụ rồi.