Chương 5

“Vậy đổi cho ta cái quạt kia đi!”

Thấy nàng trừng mắt, Tề Cẩn An càng vui, cố chấp nói: “Chỉ cái này thôi, thứ khác ta không cần.”

“Cho, cho ngươi luôn.”

Nàng bực bội ném quạt qua, lẩm bẩm: “Cái gì mà Thế tử phủ Trấn Viễn tướng quân chẳng có? Lại giành đồ với ta, chẳng lẽ ngươi thiếu cái quạt này?”

“Sao lại không thiếu.”

Y vờ vĩnh phe phẩy, tay lướt trên mặt quạt, làm bộ thấy vật lạ: “Quạt hoa đỗ quyên này do điện hạ tự vẽ mẫu cho thợ làm, trên đời chỉ có một cái. Tính ra giá trị rất cao.”

Khang Ninh nghẹn họng không nói. Tháng tư nàng lên núi thấy hoa đỗ quyên, về cung liền vẽ suốt hai ngày rồi đưa cho thợ làm quạt, sửa ba lần mới ưng ý. Đến nay nàng vẫn còn thích, vậy mà lại rơi vào tay người khác.

“Được rồi, ta đưa quạt rồi, mau nói cho ta biết đi.”

“Tộc Tác ta phía Bắc có ý quy thuận triều ta, sẽ khôi phục việc cống nạp như trước. Nay nhi tử của Khả Hãn liên minh bộ lạc mang theo ba nghìn chiến mã, năm nghìn dê thảo nguyên, hai nghìn con bò tới Liêu Đông, chỉ chờ Hoàng thượng phê chuẩn liền tiến vào biên giới. Thái tử triệu Tam hoàng tử về cũng vì việc này, chắc để sắp xếp nơi ở và tiếp đãi.”

“Ta nhớ trong ‘Tấn chí’ có ghi việc Tác ta phản bội, cuối tiền triều, họ nhân lúc Hung Nô loạn lạc mà dời về phương Bắc, cắt đứt cống nạp, cũng không nghe lệnh nữa. Sao nay lại tự nguyện quy thuận? Triều ta cũng đâu có ý định đυ.ng đến bọn họ?” Nàng nhìn y chăm chú, mong y tiết lộ thêm.

“Chắc là ngoài quan ải có biến nên mới nhờ cậy chúng ta. Triều ta bị ngăn cách bởi Vạn Lý Trường Thành, không rõ tình hình các tộc bên ngoài lắm.”

Tề Cẩn An thở dài, nhìn nàng đang suy nghĩ, bèn khuyên: “Công chúa không nên tò mò chính sự. Đến tai Hoàng thượng thì không hay đâu. Hơn nữa, công chúa biết để làm gì?”

Đại Khang nghiêm cấm công chúa tham gia vào chuyện triều chính, để ngăn quyền thế quá lớn, phò mã còn bị loại khỏi gia tộc, sau khi thành hôn không được thi cử.

“Chẳng định làm gì, chỉ gϊếŧ thời gian thôi.” Khang Ninh quay mặt vào trong, ánh nắng hắt lên khuôn mặt nàng.

Nàng cắn môi, nén cảm xúc, cười cợt: “Ngươi cũng biết ta không thích mấy thứ cầm kỳ thi họa thêu thùa may vá gì đó. Cũng chẳng mấy khi được ra cung. Nghe ngươi nói chuyện giống như nghe hí, nghe rồi lại quên. Chỉ cần ngươi không nói, sẽ không ai biết. Bao năm nay ta vẫn chưa lộ sơ hở, ngươi cứ yên tâm.”