“Nàng ấy mắt cao hơn đầu, ghét hạng người mềm yếu. Khi ta chưa thành thân cũng chẳng vừa mắt mấy gã a dua vô tài.” Nhớ lại chuyện xưa, bà ấy thở dài: “Khi còn là thiếu nữ, trong mắt trong mộng đều là hình ảnh tướng quân oai hùng, công tử thế gia thanh nhã như trăng.”
Lời vừa thốt ra, mọi người trong phòng đều cúi đầu. Ngay cả Thiện Ngọc được tin cậy nhất cũng chẳng dám tiếp lời. May mắn là bà ấy không nói thêm.
Thiện Ngọc chờ một lúc, thấy trưởng công chúa không dặn gì nữa, liền lặng lẽ ra ngoài, nhắc cung nữ gác cửa tỉnh táo, đừng để ai quấy rầy.
Bên ngoài trời nắng như đổ lửa, trong kiệu đặt chậu băng, vách kiệu làm hai lớp cách nhiệt, gió núi thổi vào mát lạnh khiến Khang Ninh thiu thiu buồn ngủ, nhưng tiếng vó ngựa từ đằng xa vang lên đã phá vỡ không gian yên tĩnh.
“Đi xem là ai đi!” Bách Thảo vén rèm, sai thị vệ. Chưa kịp chờ thị vệ quay lại báo, nàng ấy đã nhận ra đối phương.
“Công chúa, là Tam hoàng tử và Tề thế tử.”
Khang Ninh thu hồi tầm mắt khỏi rừng hoa dại, xuống xe gọi: “Tam ca, giữa trưa còn cưỡi ngựa, huynh không sợ nóng à?”
“Ta đâu rảnh mà cưỡi ngựa giữa trưa này, đại ca gọi về có việc.” Hắn ta nhận khăn lau mồ hôi, cau mày: “Không nói nhiều nữa, ta với Cẩn An về cung trước đây.” Chưa kịp hỏi sao nàng lại ở đây, đã giục ngựa đi.
“Điện hạ về trước đi, Thái tử điện hạ bảo ti chức đi tìm người. Nay việc đã xong, ti chức không vào cung nữa.” Tề thế tử chắp tay cười.
“Thế cũng được, ngươi ở lại hộ tống công chúa hồi cung. Đi đây!”
Khang Ninh liếc Tề Cẩn An, nói với hai thị vệ: “Có Thế tử ở đây rồi, các ngươi lui đi.”
Hai thị vệ vừa đi, Khang Ninh ngồi vào kiệu, hỏi qua cửa sổ: “Tề Cẩn An, trong triều có việc gấp à?”
“Công chúa, theo lệ cũ.” Giọng y trong trẻo mạnh mẽ, còn có chút bỡn cợt.
“Ngươi lại nhìn trúng vật gì của ta rồi?” Khang Ninh khó chịu quạt lia lịa, trên mặt quạt là một cành đỗ quyên rực rỡ, vẻ thanh nhã mang nét hoang dại.
“Công chúa thích hoa đỗ quyên à?” Bình thường nàng chỉ hứng thú chốc lát với hoa cỏ. Việc loài hoa núi này xuất hiện trên quạt quả là hiếm.
“Cũng bình thường.” Xe ra khỏi rừng, Khang Ninh ngoái lại nhìn sườn núi phía Tây nở đầy hoa đỗ quyên, màu đỏ rực nổi bật giữa một vùng xanh biếc, từ xa đã thấy rực rỡ.
Càng gần độ tuổi phải thành thân, Khang Ninh càng say mê mấy thứ hoang dã tự do như đỗ quyên, cỏ núi, cây rừng.