Khang Ninh chợt nhớ đến viện thú cưng trong cung, mèo chó vẹt ở đó đều được thái giám hầu hạ tận tình, tắm rửa chải lông cắt móng chu đáo, nhưng bị nhốt trong l*иg mặc người xem. Một khi chọc chủ nhân không vui, bị bỏ rơi hay đánh chết chỉ dựa vào một câu nói. Có khác gì bọn họ?
“Vừa nói sẽ ở thêm mấy ngày mà?”
“Con về cung trước, hôm khác lại đến.” Nàng nói xong liền bảo nha hoàn truyền người đánh xe ra cổng chính.
Ai nấy đều biết tính tình Tam công chúa thẳng thắn, Đại Trưởng công chúa cũng chẳng ngăn. Dù Khang Ninh có được sủng ái, ngày tháng được tự do cũng chỉ còn hai ba năm mà thôi, mặc kệ nàng đi.
“Lạc Huệ, Lạc Thiền có muốn theo Khang Ninh về cung đòi công bằng không?” Đại Trưởng công chúa cười hỏi.
Nhị công chúa Lạc Huệ lắc đầu. Nàng ấy đâu được sủng ái như Tam muội, nào dám có ý ấy.
“Hôm qua mới đến hôm nay đã đi, chẳng phải phí công nửa ngày đường ư? Sơn trang của cô mẫu đẹp như trong tranh, con với Tứ muội sẽ ở lại thêm ít ngày nữa.”
Khang Ninh thấy nha hoàn Bách Thảo vén rèm trúc, biết đã chuẩn bị xong, liền đứng lên cáo từ: “Cô mẫu, con không quấy rầy người nữa.”
“Thiện Ngọc, tiễn Tam công chúa.”
“Dạ.”
Sau khi Khang Ninh đi, ba người trong phòng nói được vài câu thì Đại Trưởng công chúa cảm thấy nhàm chán. Lạc Thiền còn nhỏ, trò chuyện vô tri; Lạc Huệ quá hiền, nói toàn mấy thứ nhạt nhẽo, khó khơi gợi hứng thú.
Đúng lúc Lạc Thiền che miệng ngáp, Đại Trưởng công chúa nhìn thấy bèn thở phào, cười bảo: “Trời nóng, chẳng có tinh thần gì. Lạc Huệ đưa Lạc Thiền về nghỉ ngơi đi, chờ chiều mát rồi hãy dạo.”
Nhị công chúa nghe vậy thầm thở ra, cảm nhận rõ cô mẫu chẳng còn tâm trạng, liền dẫn nha hoàn lui xuống.
Trong phòng chỉ còn lại Trưởng công chúa ngả người trên giường trúc, bà ấy bảo tỳ nữ đấm lưng, đuổi hết mấy người gảy đàn ra ngoài. Khúc nhạc của mấy cô nương trẻ tuổi quá ồn ào, khiến bà ấy đau đầu. Rèm trúc lay động, bà ấy cũng chẳng buồn mở mắt, lười biếng hỏi: “Tiễn Tam công chúa đi chưa?”
“Nô tỳ sai hai thị vệ hộ tống công chúa về thành rồi.”
Trưởng công chúa cười vui vẻ: “Có ngươi, ta bớt lo nhiều. À, gọi người báo hậu viện tránh mặt mấy ngày này, đừng quấy nhiễu tiểu công chúa.” Bà ấy trầm ngâm giây lát, vuốt hoa văn trên giường trúc rồi cười khẽ: “Sau này có Tam công chúa ở đây, đừng gọi mấy công tử hậu viện ra hầu, nàng ấy nhìn không quen đâu.”
“Tam công chúa vẫn còn là thiếu nữ.” Ý bảo nàng chưa hiểu thú vui nữ nhân.