Chương 8

Ngày tuyết lớn đổ xuống, ta hạ quyết tâm phải nhanh chóng giúp An Bình rời khỏi Phượng Hoàn Điện.

Không vì điều gì khác, chỉ bởi nơi này thật sự quá lạnh.

Ta lo nàng và Khâu Cô sẽ chẳng may bị lạnh chết… hoặc đói chết.

Suốt quãng thời gian ấy, ta bất chấp rét mướt, khoác lên mình chiếc áo choàng bông và đội chiếc mũ nhỏ do An Bình may riêng cho, không có việc gì cũng nhảy nhót ra ngoài dò la tin tức.

Mục tiêu là tìm hiểu tung tích của Bắc Lương Vương.

Tuy Bắc Lương Vương cung bị canh phòng nghiêm ngặt, nhưng với một con cóc tài giỏi như ta thì chuyện này chẳng nhằm nhò.

Mặc dù ngày thường ta rất ít khi rời khỏi Phượng Hoàn điện.

Tiểu Lam luôn nói với ta rằng bên ngoài rất nguy hiểm.

Phía ngoài Tây cung có một hồ nước và mỏm núi giả, nghe nói đã bị một con rắn lớn lợi hại chiếm cứ từ lâu, ngay cả Tiểu Lam cũng phải e dè.

Vì thế, chàng chẳng bao giờ dẫn ta ra ngoài kiếm ăn.

Chàng bảo: "Hai con cóc cùng ra ngoài sẽ trở thành mục tiêu bị những con vật khác để ý.”

Là tướng công của ta, Tiểu Lam nói chàng có trách nhiệm bảo vệ ta, ngày ngày mang về những chiếc lá ve non tươi ngon nhất cho ta ăn.

Ta luôn nghe lời chàng, chưa từng kéo chân sau, bởi ta biết Tiểu Lam thực sự rất có bản lĩnh, chàng là con cóc lợi hại nhất ta từng thấy.

Nhưng hôm nay, vì An Bình...

Ta cũng muốn làm một con cóc lợi hại!

Được rồi, ta thừa nhận, sở dĩ gan ta lớn đến vậy chủ yếu là bởi mùa đông lạnh cắt da cắt thịt nên trong hoàng cung tạm thời không có thiên địch nào của cóc.

Đây cũng chính là lý do khiến Tiểu Lam yên tâm để ta không cần ngủ đông.

Công không phụ cóc có lòng.

Nhờ ta kiên trì dò hỏi không ngừng, cuối cùng một ngày kia, ta đã nghe được từ miệng một cung nữ rằng năm ngày nữa là sinh thần của Trinh tần nương nương.

Trinh tần là ngự nữ mới nhập cung năm ngoái, dung mạo trẻ trung xinh đẹp, được Lương Vương đặc biệt sủng ái.

*Ngự nữ: chỉ những nữ nhân sống trong phạm vi cung cấm của vua chúa, phục vụ và đồng hành cùng quân chủ trong đời sống cung đình.

Nghe nói, Bắc Lương Vương đã hứa sẽ đích thân tới thăm nàng ta vào ngày ấy.

Trinh tần cư ngụ tại Nghi Hoa điện, phía Nam điện có một khu mai viên nhỏ. Đến lúc đó, Bắc Lương Vương chắc chắn sẽ đi ngang qua nơi này.

Vậy là, đúng ngày hẹn, ta ngồi chờ từ sớm bên ngoài Thính Chính điện.

Đợi khi nội giám ra hiệu cho biết Bắc Lương Vương xuất giá, ta bèn lập tức dốc hết sức lực, một khắc cũng không dừng mà phóng như bay về hướng Phượng Hoàn điện.

Khổ muốn chết ta mà!

Tứ chi ta gần như đông cứng cả lại, nhưng chỉ cần nghĩ đến An Bình, ta vẫn nghiến răng, liều mạng nhảy từng bước, đến cả gió lốc cũng không đuổi kịp ta.

Cuối cùng, ta đã thành công đưa An Bình rời khỏi Phượng Hoàn điện.

Sáng sớm hôm đó, nàng tỉnh dậy không thấy ta trên giường bèn hoảng hốt tìm kiếm ta khắp nơi. Đến khi nhìn thấy ta, nàng vừa đi vừa gọi: “Mặt Trăng, ngươi đi đâu vậy hả?”

Ta suýt nữa gãy chân nhưng vẫn cố gắng hết sức dẫn nàng men theo lối nhỏ quanh co, tới được khu mai viên cách Phượng Hoàn điện một đoạn.

Trong cung bị canh gác nghiêm ngặt, nếu không phải ta lanh lợi dẫn nàng luồn qua từng góc xó chật hẹp, thì e rằng cả đời này nàng đừng mong được diện kiến Bắc Lương Vương.

Thế nhưng… An Bình khiến ta thất vọng vô cùng.

Đến khu mai viên, An Bình vừa vặn đuổi kịp ta, nhưng nàng còn chưa kịp thở phào thì từ phía khúc quanh truyền đến loạt tiếng bước chân chỉnh tề.

Một hàng thị vệ chói lóa, chỉ liếc qua là biết người sắp đến chính là ai.

Cơ hội đã ở ngay trước mắt!

Chỉ cần An Bình đứng im tại chỗ, đợi khi Bắc Lương Vương tới gần, nàng chỉ cần bật lên một tiếng “phụ vương”, sau đó quỳ xuống đất khóc lóc…

Dù Bắc Lương Vương có vô tình đến đâu, nếu nhìn thấy công chúa tiều tụy thê thảm thế này kiểu gì ông cũng phải động lòng.

Chỉ cần ông nhớ ra An Bình, nàng nhất định có thể rời khỏi Phượng Hoàn điện, được sống những ngày tháng xứng với thân phận công chúa.

Tuy Bắc Lương Vương là người bạc tình, nhưng ông cực kỳ sĩ diện.

Ta đã tranh thủ được cơ hội này cho An Bình, trong lòng không khỏi âm thầm đắc ý.

Nhưng ta thật không ngờ!

An Bình, cái kẻ vô dụng ấy, vừa nhìn thấy hàng thị vệ bước tới đã hoảng hốt ôm chặt lấy ta, xoay người co giò bỏ chạy!

Nàng… nàng bỏ chạy!

Trên suốt quãng đường quay về, ta có thể cảm nhận được tiếng tim nàng đập thình thịch đầy hoảng loạn.

Toàn thân nàng run rẩy, miệng không ngừng lắp bắp: “Mặt Trăng... về sau đừng chạy loạn như vậy nữa... đáng sợ lắm...”

Về tới Phượng Hoàn điện, mặt nàng tái mét như giấy.

Ta vùng ra khỏi vòng tay nàng, không ngoái đầu lại mà nhảy vọt đi.

Ta tức muốn chết mà!

Không có tiền đồ! Không có tiền đồ!