Năm Thái Nguyên thứ tư, tình bằng hữu giữa ta và An Bình Công chúa tiến triển vượt bậc.
Cũng trong năm ấy, chúng ta lần đầu đón mùa đông cùng nhau.
An Bình là người sống kham khổ, thường ngày áo quần chẳng đủ ấm, cơm canh đạm bạc. Ấy vậy mà nàng vẫn cố tìm cho ta một chiếc áo choàng bông thật dày cùng chiếc mũ nhỏ xinh.
Mấy người từng thấy một con cóc mặc áo choàng, đầu đội mũ len chưa?
Có những hôm nàng ăn chỉ ăn hai bữa cháo, nấu chưa chín kĩ, nhưng lần nào cũng không quên chừa lại cho ta một miếng.
Hầy… đừng hỏi vì sao ta không đi ngủ đông. Tất nhiên là bởi không thể yên lòng với nàng công chúa ngốc nghếch này rồi.
Nàng rất mực thương ta, khiến ta chẳng đành lòng bỏ nàng mà đi.
Vậy nên, trong khi Tiểu Lam cùng Tất Xuất đệ đệ rúc trong hàng bùn ngủ một giấc no nê, ta chỉ có thể nằm co ro trên giường của An Bình, run bần bật trong cái lạnh giá rét của mùa đông.
Lạnh đến mức độ nào ư? Phương Hoàn điện thiếu thốn củi lửa, đến mức nồi cháo mỗi bữa cũng không thể nấu chín, huống gì mơ tưởng đến việc có lò sưởi trong phòng.
An Bình quả thật là một cô nương lương thiện và biết điều.
Khi này thần trí Khâu Cô đã trở nên lú lẫn, thân thể lạnh cứng, vậy mà nàng vẫn đem cái chăn dày cuối cùng còn sót lại đắp lên người Khâu Cô.
Còn bản thân nàng chỉ dùng một cái chăn chắp vá vừa mỏng vừa lạnh.
Nếu không phải mỗi tối nàng đều ôm ta vào lòng sưởi ấm, không hề ghét bỏ mùi thân thể ta chút nào, thì ta đã chẳng ở bầu bạn với nàng.
Ta và An Bình rúc chung một ổ chăn, phải tới tận hừng đông mới có chút hơi ấm.
Tiểu Cóc ta lạnh đến mức mí mắt còn trở nên tê cứng, muốn chớp cũng không nổi.
Không biết bao nhiêu lần, ta đã nghĩ: “Thôi thì... hay là về ngủ đông vậy.”
Thế nhưng, mỗi sáng tỉnh dậy, nhìn thấy An Bình trong bộ dạng ngái ngủ ngơ ngác cười với ta, lòng ta lại mềm như bún.
Chúng ta làm bạn với nhau gần một năm. Ta hỏi thật, nếu không phải là thật lòng yêu thương, ai lại ôm một con cóc vào lòng mỗi đêm, thậm chí còn đặt môi thơm lên thân nó?
Về chuyện ấy... lúc đầu ta cũng hết hồn.
Hôm đó tỉnh dậy, ta còn chưa kịp mở mắt đã cảm giác có gì mềm mềm chạm lên thân… thì ra là nàng cúi xuống hôn ta.
Miệng nàng mềm lắm, thơm như cánh hoa vừa chớm nở, khiến ta cảm thấy như có hơi thở mùa xuân thoảng qua.
Ta chết lặng, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ diệu khó tả, đến lúc định thần lại thì mặt mũi đỏ bừng, suýt nữa nhảy dựng lên hét lớn: “Ngươi làm gì vậy! Ngươi chán sống rồi sao! Ngay cả tiện nghi của một con cóc cũng không tha hả!”