Đối với ta, Phượng Hoàn điện chính là một nơi an nhàn lý tưởng để sinh sống.
Ta cùng Tiểu Lam sống ở vườn rau sát phòng An Bình công chúa, chỗ cỏ dại mọc um tùm nơi góc tường có cái hốc đất ẩm ướt, đó chính là tổ ấm của chúng ta.
Ngoài hốc đất ấy, chúng ta còn có một vị hàng xóm đặc biệt…
Tất Xuất đệ đệ.
Tất Xuất đệ đệ, tên nghe có vẻ nho nhã, nhưng hắn là một con dế mèn ngốc ngếch. Cả ngày chỉ biết quanh quẩn bên bụi cỏ kêu mấy tiếng “cù cù cù” đơn điệu đến phát chán.
Nếu không phải vì vẻ ngoài đệ ấy có chút ưa nhìn, ta đã sớm tính kế bắt về làm thịt rồi ăn luôn.
À há há, chỉ nói đùa thôi! Ta sao có thể ăn thịt bạn của mình được?
Tại sao ư?
Vì Tất Xuất đệ đệ… yêu ta tha thiết.
Thật đấy! Mỗi lần đệ ấy nhìn thấy ta là lập tức nhảy nhót quơ chân, vỗ cánh liên hồi, lượn vòng quanh ta như con công múa xòe đuôi.
Ai chẳng biết, dế mèn đực vỗ cánh là để hấp dẫn dế mèn cái.
Ta thì vừa phiền vừa buồn cười, chống eo bảo hắn: “Cửa son là cửa son, cửa gỗ là cửa gỗ! Ngươi là dế mèn, ta là cóc, giữa chúng ta… vốn dĩ là chuyện không thể!
Không ngờ lời này bị Tiểu Lam nghe được. Chàng ngoài miệng cười nhưng trong lòng thì không, ánh mắt nhìn ta rất chi là vi diệu.
Ta lập tức chột dạ, liền cuống quýt giải thích: “Yên tâm, ta tuyệt đối không bị hắn quyến rũ. Chàng mới là tướng công yêu quý của ta!”
Tiểu Lam “à” một tiếng, chậm rãi nói: “Nhưng đêm qua ta thấy nàng lén theo hắn ra bụi cỏ.”
“Trời đất chứng giám, Tiểu Lam à! Là hắn rủ ta ra vườn rau của An Bình công chúa bắt sâu! Ta bắt được rất nhiều nha, còn cất mang về để dành cho chàng nữa đó!”
Nói rồi, ta hớn hở lè lưỡi ra khoe.
Trên đầu lưỡi là một dúm sâu con đang ngọ nguậy, khiến Tiểu Lam suýt nữa thì ngất xỉu.
Không sai, chàng là một con cóc có phẩm vị và theo đuổi sự tinh tế, chưa từng ăn xác sâu hay mấy thứ trùng rơi vãi.
Hơn nữa, chàng cực kỳ kén ăn. Món khoái khẩu duy nhất của chàng là những con sâu tươi rói bắt ở hồ Bồng Lai trong Trung cung.
Tiểu Lam nhăn mặt quay đầu: “Ngoan nào, mau nuốt xuống đi…”
Ta hừ một tiếng, vừa nuốt gọn đám sâu, vừa vung hai chân trước gõ lên đầu chàng: “Nói! Có phải chàng chê ta hay không?”
“Không có! Không dám!”
“Thế thì nói lại lần nữa đi!”
“Nàng đẹp hơn cả cóc xanh, là con cóc rực rỡ nhất trên đời…”
Ta với Tiểu Lam đánh nhau thường chẳng mấy khi có hồi kết, bởi cứ được giữa trận là chàng lại đơn phương xin hàng, coi như trận đánh kết thúc.
Dĩ nhiên, ta không ngốc đến mức nghĩ rằng chàng đánh không lại ta.