Chương 15

Ngày Đoan Dương ấy, trong cung thiết yến linh đình, treo lá ngải, cài xương bồ, ca múa tưng bừng, vô cùng náo nhiệt.

Hôn kỳ giữa Tôn Hàn Chu và An Bình đã được Tư Thiên Giám định vào cuối năm. Ta biết An Bình nhẫn nhịn tất thảy cũng chỉ để được sớm rời khỏi hoàng cung, không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp.

Thế nhưng, khi tai họa đến, nào có tránh được chỉ bằng hai chữ "nhẫn nhịn"?

Nàng không nên đặt hy vọng vào người khác.



Hôm đó, Tôn Hàn Chu vốn không có phiên trực trong cung, nhưng hắn bị An Ninh Công chúa giữ lại.

Không sai, chính là An Ninh Công chúa.

Vị Công chúa này ban đầu rất khinh thường một thị vệ thấp hèn như Tôn Hàn Chu. Nhưng càng bắt nạt An Bình, nàng ta càng cảm thấy hứng thú với vị thị vệ si tình kia.

Nàng cố ý tiếp cận, bắt hắn dạy mình bắn cung nhằm chọc tức An Bình.

Bởi vì khi Tôn Hàn Chu dạy An Ninh Công chúa bắn cung, An Bình thường lặng lẽ ngồi một bên nhìn. Nàng lặng thinh, chỉ ngồi ngay ngắn, không nói một lời.

Tôn Hàn Chu ứng phó với đủ lời hỏi han của An Ninh Công chúa nên không có cơ hội nói chuyện với nàng.

Kể từ ngày cầu hôn sau võ thí, hai người họ đã lâu chưa gặp lại.

An Bình ở tại Cảnh Di cung của An Ninh Công chúa, nơi gần sát điện của Thục Chiêu nghi. Tôn Hàn Chu là thị vệ canh gác ngoài cung, trừ phi được triệu kiến mới cơ hội bước vào.

An Ninh Công chúa cài cắm người bên cạnh An Bình, nhất cử nhất động đều bị theo dõi. Tôn Hàn Chu muốn gặp nàng phải thông qua An Ninh công chúa làm cầu nối.

Vì thế, trong yến hội hôm ấy, hắn nghe theo sự sai khiến của An Ninh mà đi theo hầu hạ hai Công chúa.

Về sau, hắn thừa dịp An Ninh không để ý, lặng lẽ kéo An Bình rời khỏi yến tiệc.



Lúc ấy, trong chính điện ca múa rộn rã, rượu thịt ê hề.

Tôn Hàn Chu dắt An Bình tới một tòa thiên điện vắng người, vừa bước vào, An Bình liền òa khóc ôm chặt lấy hắn.

Tôn Hàn Chu đau lòng, ông nàng vào lòng, nhẹ giọng an ủi.

Hắn biết nàng bị An Ninh khi dễ, nhưng hắn giống ta, ngoài phẫn nộ và thương xót, hắn chẳng thể làm được gì hơn.

Đến lời an ủi hắn cũng chỉ dám thì thầm, sợ bị người khác nghe thấy.

Hai người họ không hay biết, họa đã ập xuống đầu.



Khoảng giờ Hợi canh ba, trong bóng tối tĩnh mịch, cửa thiên điện đột nhiên bị đẩy ra.

Tôn Hàn Chu lập tức che miệng An Bình, nấp vào góc tối.

Người tiến vào không ai khác chính là Thục Chiêu nghi cùng biểu đệ họ Ngụy – một Tướng quân nắm binh quyền Bắc Lương.

Sau khi bước vào, hai kẻ ấy chẳng kiêng dè mà ân ái ngay giữa điện.

Chuyện này vốn đã động trời, nhưng tệ hại hơn cả, chính là đoạn sau đó…

Thục Chiêu nghi tựa đầu lên vai biểu đệ, cười nhạt nói: “Lương Vương ngày càng ngu ngốc, bị Trinh tần nắm trong lòng bàn tay. Cũng chẳng sao, Trinh tần vốn là người ta tìm về dâng cho hắn. Dù có mang thai đi nữa, ta cũng không để nàng sinh hạ được huyết mạch vương thất.”

“Tự ngày phế hậu nhảy giếng, Lương Vương mất luôn Nhị Vương tử. Nay người có hy vọng kế thừa vương vị nhất… chính là Diễm nhi.”

“Hài tử kia… là con của ta và chàng đấy.”



Trong bóng tối, An Bình cảm nhận rõ bàn tay Tôn Hàn Chu đang run rẩy không ngừng.

Việc Tướng quân giữ binh quyền thông da^ʍ cùng sủng phi, một khi bại lộ, hắn và An Bình chắc chắn sẽ chết không chỗ chôn thân.

Một hồi lâu sau, Thục Chiêu nghi và Ngụy Tướng quân mới chịu rời đi.

Khi cửa thiên điện đóng lại, Tôn Hàn Chu liền kéo tay An Bình toan chạy trốn.

Thế nhưng, hai người họ đã bị phát hiện từ sớm.

Không biết từ lúc nào, Thục Chiêu nghi và Ngụy tướng quân đã nhận ra trong điện có người. Khi rời đi, Thục Chiêu nghi đã bảo biểu đệ xử lý hậu họa.



Tôn Hàn Chu dắt An Bình lẩn qua nội uyển với những bước chân vội vã.

Khi xuống bậc thềm ngoài hành lang, An Bình trượt chân té ngã.

Ngụy tướng quân đang đuổi theo ngay sau lưng chỉ còn cách mấy bước.

Bốn phía tối đen không đốt đèn. Tôn Hàn Chu biết Tướng quân chưa nhìn rõ mặt hai người.

Chỉ cần nhanh thêm chút nữa là có thể chạy thoát.

Trong khoảnh khắc sống còn, An Bình đưa tay về phía hắn.

Chàng do dự một thoáng.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, tay nàng chạm vào lòng bàn tay hắn.

Thế nhưng… bàn tay ấy không nắm lấy nàng.

Tôn thị vệ thấy bóng người truy đuổi gần đến, hắn chẳng buồn liếc nhìn nàng thêm, xoay người rời đi không chút do dự.