Chương 14

Kế hoạch tiểu tiện lên gối và phun độc nước lên mặt An Ninh Công chúa của ta cuối cùng vẫn phải bỏ dở.

Tiểu Lam khuyên ta không nên gây chuyện thị phi.

À phải rồi, ta cùng Tiểu Lam và Tất Xuất đệ đệ đã chuyển nhà.

Chúng ta theo An Bình Công chúa cùng chuyển đến Cảnh Di cung của An Ninh Công chúa.

An Bình ở thiên điện, còn chúng ta thì an cư ngay bên ngoài hành lang, sát cửa sổ nơi nàng ở.

Đáng tiếc, nơi đây không có bãi cỏ xanh mượt, cũng chẳng có đất tơi trồng rau như ở Phượng Hoàn điện. Thành ra Tất Xuất đệ đệ chỉ biết co ro trong góc tường, đến cả tiếng “cù cù” cũng nhỏ hẳn đi.

Tiểu Lam trở nên bận rộn hơn, mỗi ngày phải lặn lội đến hồ Bồng Lai tìm thức ăn.

Chàng dặn ta: “Không được tùy tiện rời khỏi phạm vi tẩm cung của An Ninh Công chúa. Nơi này ta đã dò xét qua, tương đối an toàn, không có rắn rết chuột bọ lui tới.”

Rồi chàng dặn thêm: “Chuyện của An Bình Công chúa, nàng tốt nhất đừng can dự.”

Chàng bảo: “Người có mệnh người, cóc có mệnh cóc, thuận theo thiên mệnh là tốt nhất.”

Ta không đồng tình với đạo lý đó của Tiểu Lam, chắc chàng đã quên lời ta từng nói: “Người sống, là phải biết tranh đấu!”

Nhưng suy đi tính lại, ta đã hứa với chàng sẽ không gây chuyện, tránh để bị bắt được mà rước họa vào thân.

Xét cho cùng, An Bình không biết tự tranh đấu, một con cóc như ta rốt cuộc có thể vì nàng mà làm được gì?



Về sau, liên tục chứng kiến An Bình bị bắt nạt, mà An Ninh Công chúa càng lúc càng quá quắt.

Lần tệ hại nhất, nàng sai nội giám ấn đầu An Bình xuống lu nước trong sân.

An Bình suýt nữa chết ngạt!

Khi nàng bị kéo lên, cả người ướt đẫm, mềm oặt co quắp ngồi dưới đất run bần bật.

An Ninh Công chúa cười đến cong cả lưng, nàng ta bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt An Bình, vẻ mặt vô tội như thiên thần: “Hoàng tỷ, ta chỉ đùa chút thôi, tỷ không nỡ giận ta, đúng không?”

An Bình siết chặt nắm tay, lần đầu tiên nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào An Ninh.

Ta nấp sau lu nước, kích động đến run rẩy toàn thân…

“Đánh nàng ta đi! Đánh đi!”

Thế nhưng…

Ngay giây tiếp theo, chính tay An Ninh Công chúa lại vung lên, tát thẳng lên mặt An Bình!

Ta sững sờ.

An Ninh Công chúa giận dữ quát: “Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì đó? Muốn hại ta giống như mẫu phi ngươi từng hại mẫu phi ta sao? Ta biết mà! Tâm địa ngươi cũng ác độc giống phế hậu”

An Bình không hề phản kháng.

Nàng hèn nhát cúi đầu, mặc cho người ta làm nhục.

Nàng run rẩy vì sợ hãi và phẫn uất, khiến ta không đành lòng nhìn thêm.



Tối hôm đó, ta trở về tổ ấm nhỏ ngoài hành lang, khóc bù lu bù loa với Tiểu Lam: “Đêm nay ta nhất định phải đi tiểu lên gối của An Ninh Công chúa, rồi phun nọc độc vào mặt nàng ta! Chàng giúp ta canh chừng!”

Tiểu Lam lại cản ta: “Đây không còn là Phượng Hoàn điện, nếu nàng hủy dung An Ninh Công chúa, Thái y tra ra là nọc cóc, cung nhân sẽ rải vôi, hoặc đốt thận than sát trùng quanh sân. Ngày sau chúng ta và Tất Xuất đệ đệ sẽ không ở đây được nữa. Mà lỡ đâu bị phát hiện làm liên lụy tới cả An Bình Công chúa.”

Phải rồi… Tất Xuất đệ đệ sợ nhất là thận than.

Ta tức muốn chết, ôm đầu Tiểu Lam khóc rống một trận thật to: “Ta mặc kệ! Ta muốn nổ tung! Ta tức muốn phát nổ rồi!”

Thấy ta kích động ôm bụng mấy ngày liền, Tiểu Lam quyết định đưa ta trở về Phượng Hoàn điện ở một thời gian.

Chàng nói: “Dù An Bình có bị bắt nạt cũng sẽ không đến nỗi chết người. Nhưng nàng thì khác, bụng nàng thật sự sẽ nổ nếu nàng tức giận quá mức đó.”

Ta giận An Bình không chịu vùng dậy, lại nghe Tiểu Lam nói thế nên trong một phút nông nổi đã rời xa nàng. Ban đầu, ta chỉ nghỉ tránh mắt đôi chút để xoa dịu nỗi lòng.

Nào ngờ, khi lần nữa gặp lại An Bình, nàng đã chết rồi!

An Bình chết vào đêm trước ngày lập hạ, đúng tiết Đoan Dương.

Ta tức đến vỡ bụng!