Khi tình cảm giữa Tôn Hàn Chu và An Bình dần trở nên sâu đậm, chàng đã thề hẹn với nàng: nhất định sẽ tìm cách cầu hôn, đưa nàng rời khỏi hoàng cung, sống một đời bình yên.
Nhưng việc ấy, nói thì dễ, làm được thì khó như lên trời.
Tôn Hàn Chu vốn là nhi tử của một viên ngoại lang ở Lễ Bộ, chỉ là một vị tiểu quan trong triều. An Bình, dù hiện tại thân phận thất thế, vẫn là một vị Công chúa.
Bắc Lương Vương có tình đa nghi, lại hay nổi giận vô cớ, đến cả một vị viên ngoại lang cũng không dám dễ dàng nhắc đến chuyện này trước mặt y.
Quả nhiên, khi nghe được ý định của nhi tử, phụ thân Tôn Hàn Chu thất kinh, khuyên răn gắt gao: “Phò mã không phải chuyện dễ làm! Nhất là An Bình Công chúa không được bệ hạ sủng ái, lại mang danh bị giam lỏng. Cầu thú nàng, với tiền đồ của con, tuyệt đối không có nửa phần lợi ích! Con ta chớ có hồ đồ!”
Tiếc là ông đã xem thường quyết tâm của Tôn Hàn Chu.
Chàng thật lòng yêu thương An Bình.
Mặc cho phụ thân ngăn cản, chàng nhất mực không đổi ý, ngày đêm khổ nghĩ đối sách.
Cho đến một ngày, cơ hội rốt cuộc cũng đến.
…
Năm ấy, trong kỳ khoa võ thường lệ, Binh Bộ tiến hành chọn lọc tân võ sĩ. Theo quy định, Bắc Lương Vương sẽ đích thân chủ trì lễ phong thưởng.
Nhưng vì Trinh tần – sủng phi được y yêu chiều nhất – nằng nặc đòi đến xem thi đấu, Bắc Lương Vương đã đặc biệt tăng thêm một vòng tỷ thí: cho thị vệ trong cung đấu cùng tân tấn võ sĩ trước mặt văn võ bá quan.
Người chiến thắng sẽ được ban thưởng.
Tôn Hàn Chu quyết định nắm lấy cơ hội này, hắn định nhân lúc lĩnh thưởng sẽ quỳ gối cầu thú An Bình Công chúa.
Hắn chọn thi ở nội dung sở trường là bắn cung, cứ vậy mà khổ luyện suốt mấy tháng trời, coi đó là ván bài đổi mệnh.
Đến hôm ấy, hắn thực sự thắng đến vòng cuối cùng, một mũi tên cuối bắn xuyên tâm bia khiến trát gỗ nứt đôi.
Vì vận lực quá độ, cung tiễn nhiều lần bật gãy khiến lòng bàn tay Tôn Hàn Chu rách toạc, máu chảy đầm đìa.
Thế nhưng sắc mặt hắn không đổi, mũi tên cuối cùng vẫn vững vàng bắn ra, không chút sai lệch.
Bắc Lương Vương có ấn tượng sâu sắc với Tôn Hàn Chu, đích thân khen ngợi mấy câu.
…
Khi tới lễ phong thưởng, Tôn Hàn Chu quỳ gối trước mặt Bắc Lương Vương, thẳng thắn dập đầu xin: “Vi thần… khẩn cầu bệ hạ, cho phép vi thần được cầu thú An Bình Công chúa!”
Lời còn chưa dứt, Thục Chiêu nghi và An Ninh công chúa đồng loạt sầm mặt.
An Ninh Công chúa Lương Cảnh Ninh chính là ái nữ của Thục Chiêu Nghi, cùng tuổi với An Bình.
Mới đầu mẫu tử họ nghe lầm, tưởng Tôn Hàn Chu định cầu thú An Ninh, trong lòng lập tức nổi giận đùng đùng, suýt chút nữa trách phạt hắn mạo phạm thân phận.
Cho đến khi biết được người hắn muốn cưới là An Bình Công chúa, hai người mới sững sờ tại chỗ.
Mà cũng chính lúc này, Bắc Lương Vương mới chợt nhớ ra bản thân còn một nữ nhi bị thất sủng bị vứt quên bấy lâu nay trong lãnh cung.
Vì thế, ông truyền lệnh: Tuyên An Bình vào điện, yết kiến.