Ta chưa từng gặp ai sống nhẫn nhục như An Bình Công chúa.
Phượng Hoàn điện ở phía Tây từng được xem là nơi ở đẹp đẽ bậc nhất trong hoàng cung, nay cỏ dại mọc um tùm, tường vách mục nát vì lâu ngày không tu sửa, trông hoang tàn đến xót xa.
An Bình công chúa cũng giống như mẫu phi của mình - người từng gieo mình xuống giếng - bị cả thế gian lãng quên nơi đây.
Mẫu phi của nàng từng là chính thất của Bắc Lương Vương, được sắc phong Vương hậu.
Chỉ tiếc, đời người lắm nỗi truân chuyên.
Mười năm trước, phụ thân nàng là Bắc Lương Vương bị Lư Quốc công mưu hại, sai người ám sát. Oái oăm thay, kẻ phản trắc ấy lại chính là nhà ngoại thích của mẫu phi nàng. Sau biến cố, Bắc Lương Vương hậu cũng vì thế mà mất đi chỗ dựa.
Không có ngoại tộc chống lưng, lại chẳng được Bắc Lương Vương sủng ái, bà còn bị Thục Chiêu nghi hãm hại. Cuối cùng, mẫu phi của An Bình bị phế truất, giáng làm phế hậu và bị giam lỏng tại Phượng Hoàn điện.
Năm ấy, An Bình Công chúa mới lên bốn.
Nàng có một vương huynh hơn nàng hai tuổi, nhưng vào năm thứ hai bị giam lỏng, vị vương tử ấy bất ngờ lâm bệnh nặng, không cứu được mà chết yểu nơi thâm cung lạnh lẽo.
Chẳng bao lâu sau, mẫu phi của An Bình cũng gieo mình xuống giếng, kết thúc cuộc đời bi ai.
Sự việc này không gây nên sóng gì trong cung. Bởi khi đó, hậu cung Bắc Lương đã hoàn toàn nằm trong tay Thục Chiêu nghi.
Tuy xuất thân không cao, nhưng Thục Chiêu nghi luôn được sủng ái suốt nhiều năm.
Bắc Lương Vương khi ấy đang độ tuổi tráng niên, con nối dõi trong hậu cung không thiếu, song người ông yêu thương nhất chính là đứa con do Thục Chiêu nghi sinh ra.
Vậy nên, đối với việc một vương tử chết vì bệnh tật, một phế hậu gieo mình xuống giếng, Bắc Lương Vương chẳng mảy may tỏ ra thương xót.
Trái lại, ông còn nổi giận lôi đình khi biết chuyện, cho rằng hành động tự vẫn của phế hậu khiến hoàng thất Bắc Lương và danh dự của bản thân y bị tổn hại.
Vì thế, ông lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ tin tức. Đồng thời, hạ lệnh tăng cường canh giữ Phượng Hoàn điện, không cho một ai bén mảng.
Khi mẫu phi tự vẫn, An Bình công chúa vừa tròn năm tuổi.
Theo lẽ thường, nàng nên được giao cho một phi tần khác trong hậu cung nuôi dưỡng.
Thế nhưng tình cảnh của nàng có phần đặc biệt, nàng là người câm.
Người trong cung đều cho rằng cái chết của vương tử cùng việc phế hậu tự vẫn đã khiến nàng kinh hãi đến mức hóa đần độn, mất luôn khả năng nói.
Tiểu công chúa cứ thế trở nên lặng câm, ngây dại.
Khó khăn lắm mới được diện kiến Bắc Lương Vương, vậy mà nàng ngay cả một tiếng “phụ vương” cũng không thốt nên lời.
Điều ấy khiến Bắc Lương Vương sinh lòng chán ghét, mặt mày đầy bất mãn. Các phi tần khác thấy vậy cũng viện đủ lý do để từ chối nhận nuôi nàng, sợ bị mang tiếng.
Đáng thương thay cho An Bình công chúa, nàng không được thu xếp nơi nương nhờ, cuối cùng bị đưa trở về Phượng Hoàn điện.
Từ sau ngày ấy, dường như nàng bị cả thế gian quên lãng, không một ai còn nhắc đến tên nàng nữa.
Trước kia Phượng Hoàn điện có hai cung nữ trẻ tuổi hầu hạ, nhưng sau khi mẫu phi của An Bình qua đời, cả hai đều bị Thục Chiêu nghi điều đi nơi khác.
Bên cạnh An Bình công chúa chỉ còn một bà lão tên Khâu Cô chăm nom.
Một lần chăm nom ấy… kéo dài suốt bảy năm.
Đến khi bảy năm trôi qua, Khâu Cô ngày một già yếu, chân cẳng không còn linh hoạt, ngược lại phải nhờ An Bình công chúa chăm sóc bà.